Chân thành cám ơn các bạn đã đến với blogger: HƯƠNG NGÀN - Của Hồ Nhật Thành!

Thứ Bảy, ngày 21 tháng 3 năm 2015

CÕI TẠM.

   Trời âm âm u u. Những đám mây bùng nhùng cuộn rối vào nhau, ì ạch dịch chuyển. Dưới gốc cây bàng già mốc thếch,nó nằm phơi cái thân thể thảm thương của mình trên mảnh chiếu đã rách bươm. Hai bàn chân co quắp không nhìn rõ ngón gắn vào hai cẳng chân tong teo với cái u nơi đầu gối nhô lên đến là tội nghiệp. Cánh tay phải cũng bị co gập lại, mấy ngón tay  xương xẩu  bấu vào bộ ngực lóp lép. Bên cạnh nó, người đàn bà lem luốc trong bộ đồ vá chằng vá đụp, khuôn mặt lấp dưới mớ tóc rối bù như tổ quạ. Mê nón rách đặt phía trước lèo tèo mấy nghìn bạc lẻ.
   Người  nườm nượp chảy vào cổng chùa. Hôm nay là đại lễ cầu an giải hạn đầu năm nên phật tử khắp nơi kéo nhau về đây, nhờ linh ứng của ngôi chùa thiêng để cầu bình, cầu an, cầu tài, cầu lộc, cầu danh, cầu vọng, cầu tử , cầu tôn, …cầu trăm ngàn thứ mà người ta muốn có được trong cõi tạm này.
  Gió bắt đầu xô nghiêng mấy ngọn bạch đàn. Mây vần vũ cuộn từng búi, hạ thấp dần xuống. Người đàn bà liếc nhìn từng tốp người tay xách nách mang những hương, những hoa, những bánh, những trái...lũ lượt kéo vào chùa. Ả nhẩm tính, khách đông thế này thì ngày hôm nay cầm chắc triệu bạc chứ chẳng ít. Trừ tiền thuê mướn đi, cũng còn bảy tám trăm ...
  Mưa đã lắc rắc. Nó cảm nhận cái lạnh của giọt lộc trời đang ngấm dần trên làn da đã bắt đầu xanh tái. Bụng nó sôi réo. Sáng nay, sau khi giao nó cho ả , mẹ Tuyết Mai dặn: “Pha cho nó gói cháo, nhớ chưa?”. “Nhớ rồi, em cho nó ăn ngay đây.” “ Cho nó ăn thêm vào, tối qua con Chắt cho nó ăn ít quá.” Khổ thế, ông trời cho nó nghe được nhưng không cho nó nói được. Nếu không, nó đã gào lên rằng, tối qua,  trước khi đem trả nó cho mẹ Tuyết Mai, cái kẻ tên Chắt kia mới cho nó húp mấy thìa nước mì tôm thừa thôi. Nó đói cả đêm rồi đấy. Nhưng rồi nó chỉ biết cựa quậy đôi chân, ưỡn cái bộ ngực xương xẩu ra mà không nói được gì. Nghe  mùi thơm thơm của  cháo, nó cố dướn người lên, há miệng ra. Nhưng vừa ghé thìa đến miệng nó, ả vội đặt xuống. “Thôi chết! Quên mất bộ tóc ở nhà trọ.” Thế là cuống cuồng chạy. Năm phút….mười phút…mười lăm phút…Mẹ Tuyết Mai cũng đã phóng xe đi đâu mất. Nó nằm đó, nhẫn nại cựa quậy cái thân thể chẳng giống con người cũng chẳng giống con vật. Và chờ… Ả đã quay lại, không cho nó ăn nữa, vội vàng cuộn nó trong manh chiếu bế đi.
   Mưa đã nặng hạt hơn, lộp độp rơi trên chiếc ô. Nó đạp đạp đôi chân khẳng khiu,  nghểnh mặt lên nhìn bóng người loang loáng qua lại. Những đồng tiền đã rơi nhiều hơn vào mê nón cạnh nó. Giọng người đàn bà ai oán khổ sở: “Xin các ông các bà các cô các chú rủ lòng thương mẹ con con. Con cảm ơn các ông các bà các cô các chú…” Hầu như  ai nhìn thấy sự thảm hại đang bày ra trước mắt kia cũng không nỡ bước qua. Những đồng tiền giấy, tiền polyme lổn nhổn. Một cụ già ngồi xuống, sờ sờ, xoa xoa, rồi cởi chiếc áo bông đang mặc trong người, đắp lên ngang bụng nó, giọng run run:
-         Đừng để con nó nằm thế này, lạnh lắm.
-         Dạ, con cảm ơn cụ, cảm ơn cụ thật nhiều…
Tiền tiếp tục rơi xuống.
Mưa bay xiên chéo. Từng đợt gió hun hút. Người đàn bà lôi tuột chiếc áo bông của bà cụ lúc nãy ra khỏi người nó. Việc của nó đơn giản chỉ là phơi mình ra trước thiên hạ để xin chút lộc thừa lộc vãi, đắp lại sao được?
   Nó đói kinh khủng. Cái bụng vốn đã kép lẹp của nó giờ như dính lấy xương sống làm nó thở khó khăn hơn. Và lạnh. Mưa tạt ướt cả mặt, ướt cả bụng, cả chân nó. Chiếc quần đùi cáu bẩn đã bắt đầu  thấm nước. Người đàn bà chăm chắm nhìn vào những đoàn người trước mặt, giọng  đều đều: “Xin các ông các bà các cô các chú rủ lòng thương mẹ con con. Con cảm ơn các ông các bà các cô các chú…” Mê nón lại ngả ra sau mỗi lần nghiêng miệng đổ tiền vào chiếc bị cói…
  Càng về trưa, người trong chùa đổ ra càng đông. Nào ô, nào áo mưa, nào mũ cói rộng vành…ướt lướt thướt dưới cơn mưa tầm tã. Người đàn bà giơ hẳn chiếc mê nón lên, dịch người về phía trước để hứng trọn những đồng tiền liên tiếp quẳng xuống vì  lòng trắc ẩn. Phía sau lưng ả,  nó tê dại đi, mắt nhắm nghiền lại. Chiếc ô đã bị gió xô lệch sang một bên. Mưa dội hẳn vào mặt nó. Chiếc quần đùi ướt nhễu nhão. Đôi chân tím tái của nó không còn đạp nữa mà cứng đơ như que củi khô. Chiếc chiếu nó nằm cũng sũng nước, đen kịt lại.Hình như chút sức lực ít ỏi cuối cùng trong cơ thể nó đang tan  dần ra, chảy luễnh loãng theo dòng nước đục ngầu từ đường xuống cống.
-         Trời ơi! Sao để con ra thế kia?-  Tiếng kêu hoảng hốt của một cô gái làm mọi người đứng lại, sửng sốt nhìn vào cái thân thể tã tượi của nó đang lên cơn co giật. Người đàn bà quay lại. Ả trố đôi mắt trắng dã nhìn nó. “Ôm con về ngay đi. Nó chết bây giờ!” Có ai đó lại hét lên. Ả như bừng tỉnh, hấp tấp bốc tiền trong mê nón rách bỏ vào bị, mang lên vai và ôm nó chạy. Gió thổi làm mớ tóc giả của ả rơi ra,  bay  xuống vũng nước bên đường, nổi lềnh bềnh như chiếc đầu lâu người chết đuối.
  
 Giờ thì linh hồn nó đã rời khỏi thân xác dị dạng đó, đang lửng lơ bay trên nóc nhà. Mẹ Tuyết Mai dẫm chân, dẫm cẳng, tru tréo:
-         Trời ơi là trời! Mày làm ăn thế hả? Tao mua nó mấy chục triệu, biết không?
Ả đàn bà quì xuống nền nhà lạnh ngắt, run run:
-         Em cũng không biết vì sao nó chết! Tự nhiên đang nằm, nó giật giật liên hồi, em hoảng quá ôm nó về đây.
-         Tao không biết! Khi tao giao nó cho mày, nó còn sống. Giờ mày đưa cái xác về trả tao là không xong đâu!
-         Chị cho em đền toàn bộ tiền xin được hôm nay, cả thảy một triệu một trăm mười lăm ngàn…
-         Hừ! Mày nói dễ nghe nhỉ? Tao mua nó bốn chục triệu đấy. Mỗi ngày cho bọn mày thuê có hai trăm ngàn, mỗi tháng sáu triệu bạc. Mới hơn ba tháng mà nó đã chết…Mày tính chừng đó đủ vốn cho tao chưa? Hả?
    Ôi trời! Mẹ Tuyết Mai mua nó bốn chục triệu ư? Thế ra nó đã bị mẹ bán đi ư? Người mẹ khốn khổ mà ngay đến bây giờ, khi linh hồn đã rời khỏi thể xác, nó vẫn đau đáu trông về với một tình yêu, một tình thương vô bờ bến đã cầm những đồng tiền bán con mà sống ư? Không! Những giọt nước mắt đầm đìa của mẹ rơi trên khuôn mặt nó, trên bộ ngực giơ xương của nó, trên đôi chân tàn tật của nó vẫn mặn chát đấy thôi? Lời mẹ nghèn nghẹn nói với mẹ Tuyết Mai hôm đó nó vẫn lưu nguyên vẹn trong trí óc non nớt của nó đấy thôi:" Vâng, trăm sự em nhờ chị...Trời bắt tội em phải xa con, đành vậy..."  Và hình ảnh đôi mắt mẹ đờ đẫn nhìn theo nó vẫn luôn ám ảnh nó mãi đấy thôi? Linh hồn nó hoảng loạn, chẳng biết trong cõi tạm này nên tin vào ai. Nhưng nó không biết rằng, cách đây ba tháng mười sáu ngày, người đàn bà giờ xưng với nó là mẹ Tuyết Mai ấy bỗng dưng xuất hiện ở nhà nó, cách đây đến hơn trăm cây số, tỉ tê với mẹ nó về kiếp luân hồi. “Em ơi, do kiếp trước em ăn ở bạc ác với người ta nên kiếp này em hiền lành mà chịu khổ. Con em bị quái thai, chồng em bỏ đi, em nghèo đói, bệnh tật. tất cả là do kiếp trước cả đó em. Giờ em phải tu đi, phải ăn chay niệm phật đi, để mà tạo cái nghiệp, để mà trả cái nợ. May ra kiếp sau em sung sướng, em hạnh phúc, em giàu có, em à. Thôi thì giờ chị sẽ giúp em, chị mang thằng bé về nuôi và chăm bẵm cho nó. Em không phải mang ơn huệ gì đâu, chị làm phúc đấy. Làm phúc ai lại để người khác phải mang ơn mình, nó mất phúc đi.” Rồi sau một buổi nghe giảng về Phật pháp, mẹ đẻ nó ngộ ra điều gì đó mới lắm, quan trọng lắm, quí lắm. Và đau đớn nhưng tự nguyện, mẹ giao đứa con năm tuổi với thân hình dị dạng  cho “mẹ Tuyết Mai” để từ đó chuyên tâm ăn chay niệm Phật. Và chẳng biết do mẹ niệm Phật nhiều hay ăn chay thường xuyên mà nó chỉ tồn tại trên cõi tạm này thêm có ba tháng mười sáu ngày đã được về chốn bồng lai!
  Giờ thì nó chẳng còn chút gì để lưu luyến cõi đời nơi trần thế. Nhìn lại thân thể lần cuối, rồi nó bay vút lên, tắm trong làn mưa trắng xóa để rửa sạch bụi trần. Nó bay mãi, bay mãi, khuất dần trong những đám mây đen. Phía trên những đám mây ấy là thiên đường đầy ánh sáng và hương thơm ngào ngạt…
                                                                            
                                             Tháng Giêng năm Ất Mùi.
                                                               NT




Thứ Bảy, ngày 14 tháng 3 năm 2015

CHỈ BIẾT YÊU THÔI!.

Anh hỏi em: vì sao em yêu anh?
Em hỏi tim, tim trả lời: Không biết!
Chỉ biết rằng đêm trở mình thao thức
Nghĩ về anh, thương thắt ruột quặn lòng!

Anh hỏi em: hiểu gì về anh không?
Em gõ đầu, đầu bảo rằng: không hiểu!
Anh ghé tai, đọc câu thơ Xuân Diệu:
Chỉ biết yêu thôi, chẳng biết gì!

Nàng Mị Châu dưới lưỡi kiếm vua cha
Máu ngoằn ngoèo thảng thốt hình dấu hỏi.
Người đời sau đem nàng ra luận tội
Em nghĩ rằng yêu thế mới là yêu!

                                       NT
Đây là hình ảnh NT bị quay lén khi đang chủ trì sinh hoạt CLB,chẳng liên quan gì đến nhân vật trong bài thơ cả .


Thứ Bảy, ngày 07 tháng 3 năm 2015

VUI THÁNG BA NGÀY TÁM!


Chiều mồng năm tháng ba, nhà thơ Vân Anh, chủ nhiệm câu lạc bộ "Phụ nữ với văn học nghệ thuật" gọi điện: 
- Sáng mai có cuộc giao lưu thơ - nhạc nhân dịp mồng 8/3, em xuống nhé?
- Dạ...
- Thấy tôi có vẻ lưỡng lự, chị bảo:
- Em có thể đi xe sớm, mọi người đợi em đấy. Làm muộn tí cũng được, thời gian cao su mà.
- Dạ...em sẽ cố gắng xuống chị ạ.
- Hay chị mời cả nhà thơ Ngọc Sơn để anh ấy chở em đi?
- Thôi chị ạ, em nhảy xe ca đi cho khỏe.
Thực tình thì tôi nghĩ, đã là ngày phụ nữ thì phải ăn mặc....cho ra dáng phụ nữ một tẹo.Chẳng lẽ với một cái váy ngắn, ngồi sau xe ôm eo người đàn ông không phải chồng, không phải người yêu mà diễu qua 6 huyện, một thị xã  và một  thành phố  với 120 km đường? Năm rưỡi sáng lên xe, vòng vèo bắt khách mãi tận 9 giờ mới tới nơi. Bước lên khỏi tầng 2 đã nghe véo von tiếng sáo và trong veo tiếng hát.


Tôi nhẹ nhàng bước vào phía cuối hội trường.Nhà thơ Vân Anh xuống, dắt tay tôi lên phía trên, giới thiệu  với mọi người:" Nhà văn Nhật Thành đã vượt 120 km đến với chúng ta, và giờ sẽ gửi tới chúng ta một bài thơ."



Một chút lúng túng vì bất ngờ, nhưng tôi kịp trấn tĩnh và đọc bài thơ  LÀ EM.Nhà thơ Thạch Quỳ khen bài thơ hay, xin chụp ảnh cùng tác giả với lời khẳng định: "Anh sẽ lên Quỳ Hợp và tìm gặp Nhật Thành". 



Cuộc giao lưu tiếp tục nóng lên và sôi sùng sục trong không khí của thơ, của nhạc và những điệu múa mềm mại, uyển chuyển.
                                       













Vừa giao lưu, vừa thưởng thức bữa tiệc nhẹ.

                                        

Và sang ngày mồng 7 tháng 3...



Lại tạo dáng trước khi vào chủ trì sinh hoạt câu lạc bộ LỬA XANH.





Tranh thủ ghi hình với các chị em trong tổ Văn


Chủ trì buổi sinh hoạt


Cô giáo Minh Tuyết  trình bày cảm nhận về bài thơ: "Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa" của Nguyễn Duy:
                                        


Cô giáo Võ Hồng Nhung chia sẻ những kiến thức nội trợ với tiêu chí: "Túi tiền công chức, thức ăn đại gia" nhờ sự giỏi giang, khéo léo của những người phụ nữ đảm đang:

                                         


Cô giáo Đặng Thủy chia sẻ những bí quyết làm đẹp: mái tóc, vóc dáng, làn da.

                                            


                     Và mọi người thảo luận sôi nổi...







 Tiếp tục là phần thi đấu bóng chuyền của 4 đội bóng: Hai đội  có tuổi đời từ 40 trở xuống, gọi là "U tiểu", hai đội  có tuổi đời từ 41 trở lên gọi là "U đại". Kết quả "U đại"  chiến thắng! Tôi làm đội trưởng một đội thắng nên cũng hơi phổng mũi!















 Và tất nhiên rồi, phần tiếp theo sẽ là giao lưu tại nhà hàng:



Ăn xong đã hơn 7 giờ tối. Năm nay các thầy không tặng hoa mà mời tất cả đi cafe tầng 7. Vì là quán cafe sang trọng về chỗ ngồi nên giá cả đắt gấp đôi các quán khác. Thôi thì mỗi năm chỉ có một ngày 8/3 nên các thầy"nghiến răng" làm đẹp lòng chị em trong trường. Tôi bận việc nhà, xin phép về trước, không ghi hình  được cuộc giao lưu vui vẻ trong ánh điện lấp lánh rọi xuống mặt hồ Thung Mây đẹp như cung điện trong cổ tích.

Ngày mai, mồng tám tháng ba
Sáng dạy học, trưa về nhà nấu cơm.
Và chiều chủ nhật buồn tênh...

Tối mai, tôi được mời tham dự NGÀY THƠ VIỆT NAM  của Hội VHNT tỉnh tổ chức tại Quỳnh Dị, Quỳnh Lưu. Nhưng thôi, mệt rồi, vả lại đi đêm sợ gặp ma lắm.
Nhân ngày 8/3, chúc toàn thể các blogger nữ nhận được thật nhiều tình cảm của mọi người. Chúc chị em luôn vui vẻ, trẻ trung và xinh đẹp!








Thứ Hai, ngày 16 tháng 2 năm 2015

BÁN GÌ?


Cuối năm chợ sớm, chợ trưa
Trăm người bán, vạn người mua - rộn làng!
Người thúng nếp, kẻ lá dong
Thịt bò, thịt lợn...xếp hàng từ xa.
Bên này mấy dãy lồng gà
Mào khoe lốc nhốc như là hoa tươi.
Bên kia rau, củ chào mời
Su hào, cải bắp, khoai tây, tỏi, hành...
Phía ngoài: chuối, táo, cam, chanh...
Phía trong: hương, nến, tiền, vàng, trầu, cau...
Dạo cửa trước tới cửa sau
Hỏi: "Không mua bán,  đi đâu nãy giờ?"
Rằng: " Nay còn chút duyên thừa
Cuối năm ai có tiền mua không nào?"

                                    28 tháng chạp năm Giáp Ngọ.

Thứ Hai, ngày 09 tháng 2 năm 2015

ẨM ƯƠNG.



Mùa xuân với cành đào: nở hoa
và những chồi non phô màu biếc.
Mùa xuân với đời tôi: đơn chiếc
gánh thời gian trĩu nặng những ưu phiền!



Cây đào nơi góc vườn đã nở hoa mùa đầu!




Vin một nụ trên cành
Ủ kín vào thương nhớ...



Thứ Ba, ngày 03 tháng 2 năm 2015

BÁO HIẾU MẸ.



                            Mẹ già như chuối chín cây…(ca dao)

-         Chà, cô giáo  nuôi được lắm gà hề ?
Đang cho gà ăn,tôi giật mình, ngẩng lên, bắt gặp đôi mắt lấp lánh của cụ.
-         Dạ, con chào cụ. Cụ mới ở quê lên chơi ạ?
-         Vâng, tui vừa  lên sáng ni. Chà chà! Tháng chạp mà nóng nực quá!
-         Dạ, tháng chạp nằm trần bức đổ mồ hôi mà cụ.
Cụ  cười:
-         Có ai cãi được ông trời mô cô hề. Vừa lạnh đó, ông bảo nắng nóng là nắng nóng liền được.
Tôi lại trêu cụ:
-         Không phải do ông trời, mà do cô gái xinh đẹp trên ti vi kia kìa cụ ơi, cô ấy bảo nóng là nóng, bảo rét là rét cụ ạ.
-         Đúng thế  – Cụ gật gật đầu – bọn trẻ bây dừ rành tài ! Lại còn đoán được thời tiết trước cả mấy ngày nữa mới khiếp!  
Nói rồi cụ chìa ra một túi bóng:
-         Lâu ngày lên chơi, quà quê nỏ có chi, có mấy quả hồng xiêm. Cô ủ  cho cháu ăn dần. Hồng xiêm vườn nhà , không lo phun thuốc phun thiếc chi mô cô ạ.
-         Dạ, con cảm ơn cụ. À, có mấy quả cau thắp hương hôm rằm con đang để dành cho cụ đây. Chả là hôm trước nghe  bác bên nhà bảo chuẩn bị đón cụ lên tổ chức sinh nhật lần thứ  tám mươi. -  Tôi chạy vào, lấy mấy quả cau đưa cho cụ. Cụ chép miệng:
-         Ừ, bọn nó cứ bày vẽ ra  cho tốn kém. Từ khi cha sinh mẹ đẻ đến dừ, tui nỏ biết sinh nhật sinh nhiếc chi, mà cũng có biết ngày sinh tháng đẻ mô. Vợ chồng hấn cho xe về đón, bảo mẹ phải lên để chúng con được  báo hiếu… Thôi thì nguyện vọng nó thế, làm mẹ chỉ mong con được vui.
   Con trai cụ, bác Bảy “loe”- mọi người gọi thế vì cái miệng rộng quá cỡ của bác- là hàng xóm của tôi. Người ta bảo đàn ông rộng miệng thì tài. Mà đúng thật, bác tài ăn nói, tài ngoại giao, tài đoán việc như thần. Ở huyện này, người ta bảo Bảy “loe” ho ra bạc, khạc ra tiền. Cũng phải thôi, với chức trưởng phòng tài chính ở một huyện miền núi giàu tài nguyên khoáng sản, các dự án thì cứ tươm tướp như mướp ba mươi , tiền không  ào vào nhà trưởng phòng tài chính như nước lũ mới là lạ! Cụ gọi bác Bảy  là thằng Cu Anh. Cụ khoe Cu Anh ngày xưa  học giỏi nhất làng đấy, nó là người đầu tiên của làng thi đậu đại học đấy. Vợ chồng cụ về ở với nhau tận mười hai năm mới có thằng Cu Anh, nhưng khi  Cu Anh  một tuổi rưỡi, còn Cu Em đang trong bụng mẹ, thì ông trời đã gọi cha nó về, cụ ở vậy  nuôi hai anh em nó. Thằng Cu Em học trì trà trì trật hai năm một lớp rồi cuối cùng nghỉ dở lớp năm. Nó bảo anh học giỏi thì ưu tiên cho anh, nó ở nhà đỡ đần thêm cho mẹ. Mỗi lần  lên thăm“ nhà thằng Cu Anh”, cụ lại sang  tôi chơi, lại kể chuyện thời xửa thời xưa khổ thế nào, lạc hậu thế nào, một nách hai con nhỏ  vất vả thế nào... Rồi cụ rơm rớm nước mắt thương gia đình thằng Cu Em. Nó ít chữ nghĩa nhưng hiểu thảo, chăm lo cho mẹ từng li từng tí. Vậy mà vợ chồng  xung tuổi nhau, siêng năng cần cù mà vẫn cứ nghèo, cứ khổ. Con của  thằng Cu Em ra đời bươn chải kiếm tiền khi mười sáu tuổi, không  được như hai đứa nhà thằng Cu Anh,  hai mấy tuổi rồi vẫn du học bên Úc.
Tôi an ủi cụ:
-          Bàn tay có ngón ngắn ngón dài, phải không cụ? Bác Bảy nhà ta thì sự nghiệp lại như diều gặp gió đấy thôi. Anh em như chân với tay, chú khó khăn thì có bác đỡ đần, cụ lo gì.
Cụ dùng ngón  trỏ và ngón cái vuốt hai bên mép cho sạch nước trầu, “ừ thì bàn tay có ngón dài ngón ngắn…” Cụ thở dài. Nghe mùi trầu nồng nồng, thơm thơm phả ra từ miệng cụ, tự nhiên tôi nghĩ, chắc sau này mình cũng sẽ tập ăn trầu.
-         Cụ lần này lên ở ăn tết luôn chứ?
-         Không, tui phải về. Tết nhất với tui dừ quan trọng  là ở cái bàn thờ tổ tiên. Nỏ biết răng, cứ nghe mùi hương  là tui như thấy ông bà cha mẹ và cha hai đứa đang  mô  đó thật gần. Gần tưởng như mình nói thì thầm, hoặc mới nghĩ thôi  là họ đã nghe  thấy, cảm nhận thấy  rồi  cô nà. Vả lại, nghe bảo vài bữa nữa có rét đậm. Tôi cứ là phải có bếp lửa. Ở đây củi đuốc không có, mà có cũng nỏ biết nhen ở mô.
Cô bé giúp việc ló mặt lên khỏi bờ tường, nheo nheo mắt,  khoát khoát tay ra hiệu. Cụ vội chào về. Bóng cụ đổ dài giữa con đường nhạt nắng. Nhìn theo bóng dáng thoăn thoắt của cụ, tôi thấy lòng mình ấm áp, vui vui.


  Hơn mười giờ sáng. Tôi mặc bộ váy mới, xoay qua xoay lại trước gương ngắm nghía. Cũng tàm tạm.  Thở dài dán chiếc phong bì thứ mười trong tháng. Bảy đám cưới, hai đám mừng nhà mới, và giờ là đám mừng sinh nhật! Mất đứt hai triệu tiền lương!  Trên bàn còn hai thiệp hồng chưa đến ngày. Cứ bảo mỗi gia đình chỉ có hai con, sao mà đám cưới nhiều đến vậy. Nhiều hơn ngày xưa, khi mỗi gia đình có đến bảy tám con! Ngày xưa làm gì có cảnh chạy sô đám cưới thế này?  Tiền  cạn, tết  sầm sập sau lưng. Giá như cứ hai ba năm mới tết một lần thì có phải đỡ khổ hơn không!
   Lễ mừng sinh nhật cụ được tổ chức tại một nhà hàng sang trọng. Khi tôi đến, đã thấy cụ ngồi thật “oai” chỗ dành cho cô dâu chú rể  mỗi khi nhà hàng tổ chức đám cưới. Quần áo đỏ, khăn xếp đỏ, đôi hài đỏ, trông cụ thật quí phái, thật đài các, khác hẳn hình ảnh cụ khi sang nhà tôi. Tôi chợt mỉm cười, hình ảnh bà tiên trong truyện cổ tích tôi đọc ngày xưa chắc cũng chỉ đẹp như thế!
Khách đến nườm nượp. Ô tô, xe máy xếp hàng dãy dài. Quả tim đỏ khổng lồ nuốt vào trong bụng nó bao nhiêu là phong bì. Nếu những chiếc phong bì biết nói, chắc trong bụng quả tim sẽ  vang lên đủ thứ giọng: giọng giao kèo, giọng nịnh bợ, giọng biết ơn, giọng nhờ vả và có cả những giọng dấm dẳng, bực bội... Nhưng chúng không biết nói. Chúng chỉ im lặng mà nghe những chủ nhân của chúng  hết lời khen  sếp thật hiếu nghĩa, khen vợ sếp vừa xinh đẹp, giỏi giang lại xứng đáng là dâu hiền. Vợ chồng bác Bảy đứng cạnh cụ cùng đáp lễ, mặt tươi rói chẳng khác nào cô dâu chú rể trong ngày cưới!Chao ôi, con như thế, dâu như thế, mẹ không mát lòng mát dạ sao được? Tôi ấn chiếc phong bì vào miệng tim, nháy mắt chào cụ.
“ Mẹ cứ phải cười luôn miệng, rồi chìa tay ra bắt, rồi cảm ơn,  rồi “vâng ạ”,  con dâu  dặn thế, “ phải làm đúng như thế, đừng lộ cái giọng người nhà quê ra mà họ cười bọn con.”  Ừ thì ngày xưa đồng sâu ruộng cạn, lội bùn lội nước bắt cua bắt cáy nuôi con ăn học mẹ  còn làm được, giờ chỉ chịu khó đóng bộ,  cười luôn miệng, hân hoan phấn khởi trong lễ sinh nhật  của mình cho con đẹp mặt với bạn bè anh em, việc đó chẳng lẽ  mẹ lại không làm được?
  Khách khứa đã kín hết một trăm hai mươi mâm. Nhạc rập rình. Hát như đuổi bắt cướp. Tiếng chạm li. Tiếng cười nói. Tiếng chúc tụng. Nỗi lo trăm bề của  những ngày cuối năm tạm che dấu trong những khuôn mặt tươi cười hoan hỉ.

  Khá khuya, cô bé giúp việc loẹt quẹt đôi dép lê vào nhà.
-         Cháu thấy nhà còn sáng đèn, có nghĩa là cô còn thức.
-          Ừ, cô vẫn thường ngủ muộn mà. Hôm nay chắc mệt lắm phải không?
-         Cháu làm gì đâu mà mệt? Nhưng cụ thì lư tử cô ạ.
Tôi lo lắng:
-         Sao? Cụ mệt lắm à?
-         Cô  tính xem, một trăm hai mươi mâm. Hơn bảy trăm khách. Hơn bảy trăm lần bắt tay, hơn bảy trăm lần “cảm ơn” hơn bảy trăm lần “vâng ạ”. Rồi tiếng ầm ào cười nói, nhạc nhẽo, hát hỏng … trẻ còn bã người ra, huống gì cụ đã tám mươi!  Khi khách đã yên vị, cô chú  cho người đưa cụ về trước, bảo cháu lấy các thứ cho cụ ăn, nhưng cụ bảo mệt lắm, không ăn được. Hơn nữa, đồ xào, đồ nấu ở nhà hàng không hợp với cụ. Cụ bảo cháu nấu cho  bát cháo hoa, loãng thôi. Húp được mấy thìa là cụ nằm mê mệt.
-         Thế giờ cụ vẫn chưa dậy được?
-         Không, cụ dậy chứ. Cụ bảo phải dậy, nằm thế con nó lo lắng, tội, nó cũng đã bận bịu khách khứa cả ngày rồi. Cụ bảo mai về quê.
-         Sao vội về nhanh thế? Cũng đang gần nửa tháng nữa mới đến tết mà?
-         Cô không biết đấy thôi, tối nay  cụ buồn lắm, cụ còn khóc với cháu đấy. Cụ bảo, chỉ vì đôi lợn của thằng Cu Em mà nên cơ sự này.
-         Cơ sự gì? Mày nói chẳng đầu chẳng cuối gì thế ai mà hiểu được?
Cô bé giúp việc cười hích hích, bảo cô đừng mách với ai nhé, rồi rủ rỉ  kể…
-         Cụ có ý xin một triệu cho thằng Cu Em. Cụ bảo vợ chồng nó năm nay chăn nuôi không thuận, lợn gà dịch hết. Tháng trước nợ đôi lợn giống giờ gần tết vẫn chưa có trả, con mẹ hàng lợn hỏi hai lần rồi, nó bảo không trả thì mồng một tết nó đòi tiếp. Cô Thùy Chi bảo cho cũng được, nhưng lại nói: “ Thù lao tiếp khách một buổi của mẹ hơi bị cao đấy.” Chú Bảy bảo, cô ăn với  nói thế à? Cô Thùy Chi vênh mặt lên,em nói thế không đúng sao? Thế anh nghĩ người ta mừng cho mẹ chắc? Hay bảo chú tổ chức sinh nhật cho mẹ ở quê đi mà thu tiền! Chú Bảy giang tay tát đánh bốp vào má  cô Thùy Chi. Cụ chắp tay, mẹ xin các con, mẹ lạy các con. Các con làm thế mẹ đau lòng lắm. Thôi, mẹ không xin nữa. Các con cũng cho mẹ nhiều rồi. Chú Bảy mặt đỏ phừng phừng, mẹ để con dạy cô ta, cái loại chỉ coi đồng tiền là trên hết. Cô Thùy Chi lu loa khóc, ai trên đời này sống mà không vì tiền! Anh không vì tiền chắc? Mẹ anh không vì tiền chắc? Hay là anh  và  mẹ ôm hết số tiền mừng về quê đi. Về mà bù trì cho đứa em nghèo kiết xác của anh đi. Chú nắm chặt tay lại,  nhưng rồi  đùng đùng vơ chiếc áo khoác, ra lấy xe nổ máy đi. Cô Thùy Chi thôi khóc, thôi nói, vào buồng đá xủng xoảng mấy lon bia rồi tắt điện. Cụ ngồi rũ ra trên giường. Cụ bảo ngày mai cụ về. Ở đây thêm ngày nào thì vợ chồng nó căng thẳng ngày đó.  Cháu đừng kể chuyện ni ra ngoài, xấu con xấu cháu thì cụ đau lòng lắm…
Cô bé đứng dậy:
-         Thôi, cháu về nha cô. Về xem cụ đã ngủ được chưa.
Tôi ra khóa cổng. Trăng mười tám chơi vơi giữa trời. Ánh trăng thật lạnh. Ánh điện đường cũng lạnh. Hình như đợt rét cuối năm đã về trong xào xạc vườn cây. Tôi lặng người trong đêm. Thấp thoáng trong tâm tưởng  hình ảnh  một bếp lửa  bập bùng. Bên bếp lửa, bà cụ ngồi bỏm bẻm nhai trầu, giọng đều đều kể cho các cháu nghe chuyện ngày xưa…

                         Cuối năm Giáp Ngọ
                                       NT

Chủ Nhật, ngày 25 tháng 1 năm 2015

CHÚT TÔI



Chỉ là một đóa khoai lang
Chẳng mong người nhớ, chẳng màng người thương.
Hết dãi nắng lại dầm sương
Một ngày héo quắt giữa vườn, thế thôi!

25/1/2015

Thứ Hai, ngày 19 tháng 1 năm 2015

TRỜI MƯA BONG BÓNG PHẬP PHỒNG (tiếp theo và hết)

Ngày đầu tiên ở bệnh viện, cô Hương luôn ngồi bên cạnh nó, động viên nó ăn, vắt nước cam cho nó uống. Ngày thứ hai,  cô để nó ở lại một mình, đến bữa  mang cháo vào, giục nó ăn nhanh cho khỏe về còn lo việc quán xá. Tối ấy, đưa cho nó bốn mươi lăm ngàn, cô dặn: “ Sáng ăn năm ngàn bánh mướt hoặc xôi;  trưa, tối đến nhà ăn bệnh viện mà mua cơm, hai mươi ngàn một suất, nhớ chưa? Mày cũng phải chịu khó đi, quán bỏ bễ vài hôm là mất khách ngay.” Cô quày quả ra về, cái bóng quần quật quấn theo từng bước chân vội vã của cô  dọc hành lang bệnh viện.
   Đêm ồn ào hỗn độn mọi thứ âm thanh. Tiếng rên rỉ đau đớn. Tiếng nói chuyện rì rầm. Tiếng bước chân chạy rầm rập theo sau chiếc cáng. Tiếng rao khoan thai, nhỏ nhẹ của bà bán đồ ăn đêm: “Ai khoai nướng nào!” Tiếng khóc nghẹn ứ của người đàn bà tiễn biệt một hài nhi xấu số.  Tiếng   cười sảng khoái của người đàn ông đang gọi điện: “ Mẹ tròn con vuông rồi nhé, con trai, nặng ba kí rưỡi.”…
   Nó bật dậy, đi ra . Loáng cái, nó đã ở ngoài cổng bệnh viện. Đi đâu? Nó ngần ngừ một lát rồi co cẳng  chạy. Gió thốc vào mặt lành lạnh . Mặc! Nó cứ cúi cổ chạy. Chẳng biết phía trước là đâu. Cả miệng, cả mũi và cả tai đều thở. Nó chao đảo, suýt ngã . Không chạy nữa, nó rảo bước. Mắt hoa lên, chân run rẩy. Nó gượng thêm mấy bước rồi ngồi bệt xuống bên đường. Một ánh đèn xe máy  như mũi khoan xoáy vào mặt nó. Nó lấy tay che, nhắm mắt lại. Không đươc! Nó phải đi. Đi càng xa càng tốt! Nó lại đứng lên, bước. Đêm không trăng, không sao, chỉ có gió lùa hun hút. Tự nhiên, nó chẳng còn sợ bóng đêm nữa. Bóng đêm từng làm nó ớn lạnh khi nghĩ có con ma đang nấp đâu đó sẽ nhào ra, giờ cho nó cảm giác an tâm hơn. Bóng đêm đang che chở cho nó. Bởi trong bóng đêm thường ít gặp người.  Con người mới đáng sợ! Con người mới đủ sức làm hại nó. Ma chưa bao giờ gây đau khổ cho ai, con người mới hay gây đau khổ cho nhau. Ma chỉ tn tại trong ảo giác, còn con người thì có thật. Con người hiện hữu với trăm mưu ngàn kế hãm hại nhau. Nếu nó không trốn đi, ngày mai hay ngày kia, lại trở về quán cô Hương, cuộc sống nó sẽ thế nào? Nó rùng mình nhớ đến sự vật vã suốt đêm của cô Hương. Nó nổi gai ốc khi nghĩ đến khuôn mặt dữ tợn và tiếng thét đinh tai nhức óc của bà Nhung trong từng động tác lắc giật khi nó ngập dưới hố phân. Tự nhiên, tiếng thét ấy lại vang lên nghe u u như tiếng còi tàu. Tiếng u u mỗi lúc một lớn dần, dài ra. Nó lấy hai tay ôm lấy tai. Vẫn nghe. Đất xoay nghiêng. Trời  chao xuống. Màn đêm đen kịt chụp lấy nó. Nó không còn cảm nhận được gì nữa! 
   Nó cố mở mắt, lờ mờ nhận ra một người đàn ông đang cúi xuống thật gần. Một bàn tay thô ráp đặt lên trán nó. Ánh sáng từ một bóng đèn nhỏ loang ra trước mắt, chập chờn hư ảo.
 “Đây là đâu? Thiên đường hay địa ngục? Nó đã thoát khỏi kiếp người? Nó đã về với bà?” Bóng người đàn ông loáng thoáng mất đi rồi lại hiện ra, nhàn nhạt mơ hồ như ảo ảnh. Nhưng mùi cháo hành thơm phức thì thật rõ. Mùi cháo hành đánh thức kí ức xa xăm, mỗi lần nó bị cảm, một tay bà bưng bát cháo bốc hơi nghi ngút, một tay cầm thìa ghé sát miệng nó mà giục: “ Ngoan nào, ăn xong bát cháo, đắp chăn lại, mồ hôi vã ra là cái thằng cúm nó tự cuốn xéo thôi.” Rồi bà cười thật hiền, thật hiền... Thìa cháo đã ghé đến, nó ngoan ngoãn há miệng ra, ngoan ngoãn nuốt. Một thìa..hai thìa... bụng nó ấm dần lên. Đút xong  thìa cháo cuối cùng, người đàn ông đứng dậy. Nó gần như đã nhìn rõ mọi vật: một cái tủ nhỏ, một cái quạt treo tường, một bếp ga đặt trên chiếc bàn cũ kĩ, trong cái chậu chỏng chơ mấy chiếc bát tô, chiếc đĩa chưa rửa...
                          *     *
                             *

  Nó nhìn lên, bắt gặp ánh mắt thật lạ của người đàn bà. Trong đáy mắt hình  như có giọt nắng đọng lại. Chạm ánh mắt nó, hai giọt nắng xôn xao chao nhẹ rồi dịu lại rất nhanh. Nó lại nhìn xuống nền nhà. Im lặng.
 Nó bị đánh ghen lần thứ  hai bởi người vợ của ân nhân. Ai bảo nó ngủ trong buồng của  vợ chồng người ta. Ai bảo nó mặc quần áo của vợ người ta. Ai bảo nó quét tước dọn dẹp như là chủ nhà như thế. Ai bảo nó nấu cơm và ăn cùng chồng người ta như thế?
  Cả ngày, nó chỉ biết làm những việc lặt vặt  để trả ơn người ta cứu sống mình, trả ơn người ta cho nó có chỗ ngủ, trả ơn người ta cho nó ăn. Còn ân nhân của nó thì cứ lầm lì, chẳng nói gì. Nghe nó kể về hoàn cảnh, muốn xin ở nhờ ít lâu để tìm việc làm, anh ta chỉ nhìn nó và “ừ” một tiếng. Anh ta đi suốt ngày, tối về ăn quáng quàng vài bát cơm, lại đi tiếp. Nửa đêm về. Hai ba giờ sáng về. Có khi gần sáng mới về. Anh ta ngủ trong phòng bếp, nhường cho nó ngủ buồng  hai vợ chồng, đưa cho nó mấy bộ quần áo cũ của vợ. Hỏi vợ chú đi đâu? Đừng tò mò! Anh ta gắt, hình như có một đám mây đen kéo ngang làm cho gương mặt sầm tối lại. Nhưng cần gì anh ta nói. Ở cái xóm này, cái kim của nhà kia lòi trôn sang nhà nọ là thường! Cô vợ anh ta khá xinh, chỉ tội hay nhõng nhẽo, chỉ tội lười. Đi ra ngoài quần là áo lượt, son son phấn phấn, nhưng có khi nhà mấy ngày không quét. Ừ thì chồng siêng vợ phải nhác chứ. Được cả đôi có mà thiên lôi đánh chết! Nhưng thế mà Thiên Lôi vẫn đánh! Thiên Lôi đánh một tiếng sét ái tình vào vợ anh ta. Tại Thiên Lôi, hay tại  bên hàng xóm xây cái nhà  to tổ bố như thế? Hay tại thị chưa có đứa con mà bồng bế nựng nịu, mà bận rộn chăm sóc để khỏi lân la sang đó hóng hớt, trêu  đùa? Hay tại gã quản lí tốp thợ xây ăn nói mềm và dẻo như bánh nếp? Gã nheo mắt cười cười nhìn thị mà ngân nga: “ Em xinh, em đẹp, em giòn / Nghĩ em ôm gã thông bồn mà thương”. Để rồi thị thổn thổn thức thức. Để rồi thị mơ mơ mòng mòng. Thị nhấm nhẳng với chồng. Thị giận dỗi gắt gỏng. Thị khó chịu  bứt rứt. Người ta com- lê, cà vạt phẳng phiu, giày da đen láng bóng, chồng thị suốt ngày đồ bảo hộ lấm lem, giày ba ta rách mũi, Người ta  nói như mật rót vào tai, chồng  thị cứ như  dùi đục chấm mắm cáy. Người ta là trợ lí giám đốc, đi đứng toát lên vẻ phong lưu, chồng thị chỉ biết thông tắc bồn cầu, hút hầm vệ sinh, bẩn thỉu và hôi hám! Và rồi, một buổi sáng, anh chồng thông tắc bồn cầu thức dậy thấy một nửa giường trống lạnh. Cô vợ trẻ biến mất cùng mười lăm triệu đồng anh gom góp lâu nay…
 Chẳng biết anh ta đi những đâu để tìm vợ trong những đêm tối trời như thế, còn cô vợ vào một buổi sáng đẹp trời bỗng đột ngột trở về. Xơ xác xạc xờ như cây chuối sau bão, thị cúi mặt bước vào nhà, đụng ngay nó ở cửa buồng. Mắt thị mở to hết cỡ, miệng thị há ra, cơ mặt giật giật như người động kinh. “ A! Con ranh! Mày mọc ở đâu ra đó hả? Mày thế chỗ tao nhanh thế hả?” Mặt nó tái xanh, nó lắp bắp: “ Dạ…dạ…em…em…” “ Tao giết! Tao giết!” Thị chạy xuống nhà bếp cầm con dao, nó hoảng hồn co cẳng chạy ra cổng. “Đứng lại ngay, con đĩ! Mày chạy đằng trời!” Mọi người túa ra. Thị đã đuổi kịp . Tóc nó xõa tung. Thị giơ dao, chém ! Nó ngã sấp mặt xuống đường. Thị chồm lên, chém tiếp. Người ta la ó. Người ta vây lại. Một người giằng con dao trong tay thị vứt ra. Một người ôm lấy thị. Huyên náo cả một góc xóm. Nó lồm cồm ngồi dậy, đau ê ẩm sau gáy. Mái tóc dày và dài đã giúp nó thoát khỏi tay thần Chết! Thị lăn ra đường khóc tu tu. Thị đấm tay vào ngực thùm thụp.  Thị gào tưởng như đến rách cả họng:“Trời ơi là trời! Sao số tôi khổ thế này hả trời! Đàn ông, toàn một lũ đểu cáng, một lũ bội tình bạc nghĩa! Thằng com lê cà vạt ngốn hết mười lăm triệu  rồi lặn mất, thằng quần áo bảo hộ thì đã vội rước đĩ về nhà! Chúng mày chết hết đi! Chết hết đi!”
Người đến mỗi lúc một đông, y như xem một gánh hát lâu ngày qua xóm.
  Nó vẫy tay, nhảy đại lên một chiếc xe khách. Thế là nó đến đây, một vùng bạt ngàn mía, bạt ngàn cam. Người đàn ông ấy gặp nó đang ngơ ngác như con nai lạc khỏi rừng. Anh ta hỏi han nó, lo cho nó chỗ ở, đưa tiền cho nó ăn, hứa sẽ tìm việc cho nó…
   Nó bỗng quì xuống, ngước đôi mắt cầu khẩn  nhìn người đàn bà:
-         Xin dì tha cho cháu! Cháu biết lỗi rồi dì ơi!
Người đàn bà ngồi hẳn xuống nền nhà, ôm lấy nó, thảng thốt:
-         Cháu con mẹ Ánh, xóm 5, Thịnh Lộc, đúng không? Đúng không?
Nó mở to mắt ngạc nhiên. Lâu lắm rồi có người gọi  tên mẹ nó. Mà lại là một người ở tận chốn xa xăm này!
-         Sao dì biết mẹ con?
-         Trời ơi! Ánh ơi! Mày đi Trung Quốc lấy chồng để con đến nông nỗi này sao? Con ơi, con mới mười lăm tuổi thôi, đâu phải là mười bảy? Mẹ con là bạn thân nhất của dì hồi xưa đấy!
 Nước mắt người đàn bà nhỏ xuống dính bết tóc nó. Những giọt nước mắt nóng ấm làm  tim nó bỗng nhiên mềm lại, đập rộn ràng.
*  *
  *
         Đêm. Ngôi nhà ba gian bừng ánh điện. Thằng Lộc ríu ran:
-         Chị Tuyết này, em cho chị năm cuốn vở, chị Thịnh cho chị năm cuốn, thế là gần đủ vở ghi rồi đấy nhé.
Thịnh cốc nhẹ vào trán em:
-         Mẹ bảo sách vở, đồ dùng của chị Tuyết có bố mẹ lo, đừng lanh chanh!
 Rồi quay sang Tuyết:
-         Từ nay có chị, đêm ngủ em có người để gác chân rồi, hi hi...
Tuyết cười thật nhẹ, nghĩ đến ngày được cõng chiếc ba lô mới tinh trên lưng cùng Thịnh, Lộc  đến trường, thấy vừa háo hức, vừa ngường ngượng.
Phòng trong, hai vợ chồng ngồi lặng, chìm trong kí ức. Người chồng cất giọng buồn buồn phá tan bầu không khí đang đóng băng:
-         Em này, tự anh, anh cũng không bao giờ tha thứ cho tội lỗi mà anh gây ra nên anh không dám xin em tha thứ. Nhưng anh xin hứa với em, thầm hứa cả với Ánh, sẽ coi con cô ấy như con của chúng ta. Hãy tin anh, em nhé?
Người vợ quay sang, úp mặt vào ngực chồng thổn thức.


               Những ngày giá lạnh Giáp Ngọ. 
                                          NT

Thứ Bảy, ngày 10 tháng 1 năm 2015

TRỜI MƯA BONG BÓNG PHẬP PHỒNG (tiếp theo)

Giọt nắng đã mờ đi nhiều, dịch xa chỗ nó ngồi thêm một quãng, giờ nó giống lát khoai  bà cắt phơi vào những ngày nắng hiếm hoi của tháng chạp.  Người đàn bà vẫn ngồi nhìn chăm chắm vào mặt nó.
-         Ở xã nào của Can Lộc?
-         Thịnh Lộc.
-         Thế…con ai ở Thịnh Lộc?- Giọng người đàn bà bỗng thảng thốt.
 Nó lại ngồi im…
Mười ba tuổi, nó trở thành con nuôi của cô Hương. Người bảo  may cho nó, tứ cô vô thân, có cô Hương nhận làm con, chắc bà nó dưới suối vàng cũng an lòng ấm dạ. Người bảo cô Hương thế mà tốt số, con gái lấy chồng rồi, bỗng dưng có thêm  con, chẳng phải đẻ chẳng phải nuôi mà lại được nhờ. Nó không quan tâm những lời bàn tán ấy. Mỗi buổi sáng, tay bưng bê phục phụ khách ăn, tai nó lắng nghe những âm thanh ngoài đường cái. Những tiếng trêu nhau chí chóe, những tiếng cười trong trẻo, những bước chân rộn rã…Chẳng cần nhìn ra, nó cũng hình dung mồn một từng tốp, từng tốp, khăn quàng phấp phới trên vai, những chiếc ba lô xinh xắn đủ màu sắc trên lưng lắc lư theo những bước chân tung tẩy. Nó thảng thốt nghe tiếng trồng trường mơ hồ vọng lại. Hình như có cả giọng ấm mềm của cô giáo đang giảng bài?  Mỗi buổi chiều, sau khi bóc hành bóc tỏi, quét tước dọn dẹp lau chùi mọi thứ sạch sẽ tinh tươm, nó bần thần nhìn theo đám bạn đi học thêm. Chúng rượt nhau, giành nhau một gói bim bim hay một que kẹo mút. Tiếng cười trong trẻo của lũ bạn xa dần, xa dần… Nó cứ lặng đi như thế nếu như cô Hương không đặt tay lên vai nó và bảo:
“ Cháu vẫn muốn đi học chắc? Học để làm gì? Đại học ra trường ngồi bán kẹo cu đơ với chè đâm, đi bán ngô nướng, đi phụ hồ đầy ra kia. Đấy, con Lý nhà cô, bốn năm đại học mất hơn hai trăm triệu, giờ về lấy chồng, ngày hai bữa cắt cỏ cho cá. Ở với cô, ngoan ngoãn siêng năng, ít năm cô tìm cho một thằng tử tế, có sức khỏe. Thế là ổn.”
Nó im lặng. Cô đâu biết rằng, nó chẳng nghĩ xa xôi như thế. Nó mới mười ba tuổi thôi mà! Nó đến trường đâu chỉ để học? Đi học, nó có bạn để chơi các trò ô ăn quan,  bịt mắt bắt dê, thả đỉa ba ba... Đi học, nó được cùng lũ bạn tám đủ thứ chuyện trên trời dưới đất và cười như nắc nẻ. Thỉnh thoảng, cô giáo bị ốm. cả lớp lại ồ lên vui như tết. Cô ốm, tha hồ mà hò hét, mà múa may, mà chạy nhảy. Rủi ro, nếu có cô khác dạy thay cũng tránh được nạn hỏi bài cũ! Đi học, nó và tụi bạn còn được bày trò gán ghép đôi nọ đôi kia. Giờ học, lũ bạn tủm tỉm cười, rón rén chuyền tay nhau một mẩu giấy nhỏ vẽ hai trái tim méo dệch méo dạc  viết tên nó và kẻ kia vào. Nó làm mặt giận nhưng lại lén liếc xem thái độ kẻ kia, bắt gặp hắn ta cũng đánh mắt  sang đầy tình tứ! Ừ, hình như nó  thấy cũng vui vui, thinh thích. Đi học, nó còn được tham gia vào đội văn nghệ của lớp. Ngày 20/11, xúng xính váy áo, tô son điểm phấn, mái tóc dài của nó buông xõa …bọn bạn cứ là trố mắt trước sự hóa thân  kì diệu của nó trong vai cô giáo vùng cao…
  Nghĩ miên man, nó nén một tiếng thở dài, đi vào muối thêm mấy lọ tương ớt.
Trong thâm tâm, nó rất biết ơn cô Hương. Cô bày vẽ cho nó chu đáo, cẩn thận. Cô cũng an ủi động viên nó những lúc hai cô cháu ăn cơm với nhau. Những lúc đó, cô thật dễ gần. Cô nhìn thẳng vào mắt nó, bộc bạch:
-         Cháu đừng nghĩ xấu về cô, đàn bà góa bụa, làm ăn buôn bán trong thời buổi này cần có người đàn ông che chở mới yên thân.
 Ý cô đang nhắc đến lão San, một lão vai u thịt bắp với cái mặt mà mỗi lần nhìn  nó vẫn không tránh được cảm giác buồn nôn. Hai túm lông mũi đen và cứng như rễ tre thò dài ra, chen với đám râu ria hoe hoe dở vàng dở đỏ trên mép. Hàm răng trên to như răng trâu, vênh vang chìa ra khoe cái màu vàng xỉn do khói thuốc,  cặp môi dày, thâm xì bị răng chống lên, căng bóng bánh, nhờn nhờn như quết một lớp mỡ.
   Ba rưỡi sáng lão đến nhập lòng. Chín giờ sáng, quán cháo vãn khách, thì bà Nhung, vợ lão, đi nhập thịt về vào lấy tiền. Cô Hương thường chiêu đãi một bát cháo lòng có nhiều dồi theo sở thích của bà ấy. Hai chị em tỏ ra thân tình lắm. Cũng đúng thôi, chỗ làm ăn lâu dài với nhau. Bà Nhung ăn bát cháo, khi tính tiền lòng lại bớt cho cô Hương mấy lượng. Bánh ú trao đi, bánh dì trao lại, mất đi đâu. Có mất là bà Nhung mất toi tiền cho lão San ấy. Nó nghe bà Nhung hạ giọng thầm thì:
- Lão San nhà tôi ấy mà, trông người thì như trâu mộng thế nhưng cái khoản ấy rõ chán! Cả tháng cấm thấy động đến vợ một lần.
-         Thế sao? – Cô Hương nén cười – chị thử mua thuốc cho anh ấy xem.
-         Ối dào! Thứ gì quảng cáo trên ti vi mà tôi chẳng mua cho ông ấy: nam thận bảo này, rốc-két này, rồi cá ngựa ngâm rượu, rồi dái dê cách thủy, cu cu hầm hạt sen…thế mà chẳng nước non  gì! Tốn bao nhiêu là tiền!
Cô thoáng đỏ mặt, nghĩ đến sự hùng hục như trâu húc mả của lão San  vào lúc ba rưỡi sáng…
*         *
     *
   Lần đầu tiên nó bị đòn ghen là từ bà Nhung.  Nó bị bà  quấn tóc, xô chúc đầu vào hố phân lợn đặc quánh. Nó ngập ngụa trong hố phân.  Phân sộc vào mồm, sộc vào mũi. Phân dính bết mái tóc dài sõa sượi. Phân  ướt đẫm bộ đồ ngủ. Phân ngấm vào từng lỗ chân lông trên cơ thể nó. Bà lôi nó đứng lên, phân ngập đến bụng. “Tại sao mày quyến rũ ông ấy? Đồ con nít ranh. Ông ấy còn lớn tuổi hơn cha mày đấy, mày biết không? A, cha mày là  thằng Trung Quốc! Mày con thằng Trung Quốc nên ác như Trung Quốc, đểu như Trung Quốc, thâm như Trung Quốc! Nào nam thận bảo, nào rốc két, nào cá ngựa, nào dái dê, nào cu cu…tất cả đổ vào cái lỗ tun hút chết tiệt của mày! Đồ đĩ ranh! Mày chết đi!  Mày chết dưới hố phân luôn đi! Tao chôn!” Vừa chửi, bà Nhung vừa cầm tóc nó mà lắc, mà giật liên hồi kì trận.
  Nó quyến rũ lão San ư? Nó còn nhớ như in cái cảm giác ngạt thở, buồn nôn khi bị lão lấy tay bịt chặt mồm, ghì  xuống giường cô Hương đêm cô đi chăm con gái mổ ruột thừa. Nó giãy dụa, cố sức thoát ra khỏi tấm thân hộ pháp của lão đang đè lên nó. Nó huơ chân đạp, nó dùng tay đấm. Chẳng ăn nhằm gì với khối thịt đồ sộ ấy. Rồi tấm thân mảnh dẻ của nó lả dần đi. Tỉnh dậy,  nó nhìn thấy vệt máu hồng hồng trên tấm ga xanh. “Bà ơi!” Nó nấc lên. Đáp lại chỉ có bóng đèn điện  lạnh lùng tỏa sáng.
  Nó sợ. Sợ cái mặt gớm ghiếc của lão San vẫn lằm lằm nhìn nó đầy đe dọa. Sợ cô Hương biết chuyện nó sẽ chẳng yên thân. Nhưng những sự thay đổi bất thường trên cơ thể nó làm cô Hương chú ý. Cô Hương tra hỏi, nó đã khai thật. Cô nghiến răng trèo trẹo: “ Trời ơi là trời! Đồ mất dạy! Đồ phản bội! Đồ đểu cáng!” Cô đạp chân xuống giường, cô giãy đành đạch như cá mắc cạn. Cô trằn trọc, cô khóc lóc suốt đêm! Sao lão lại có thể làm tình với nó ngay trên chiếc giường của cô chứ? Chiếc giường này bao năm nay chỉ có lão và cô vui thú với nhau. Thế có điên không? Thế có nhục không? Thế có đáng băm vằm lão ra từng mảnh không, hử? Trời ơi là trời! Đúng! Phải cho lão ra bã luôn. Nhưng trị bằng cách nào đây? Cô nghĩ đến vợ lão…
  Sau mỗi cú lắc đảo của bà Nhung, đầu nó tê đi, những sợi dây thần kinh như đơ ra. Nó không nghĩ được gì nữa. Tiếng la ó, tiếng dẫm chân dẫm cẳng của đám đàn bà, con nít xung quanh chỉ làm cho bà Nhung điên lên như con sói dại . Có tiếng bước chân huỳnh huỵch. Lão San từ đâu chạy về, lao đến chộp lấy cổ vợ, bóp mạnh. Mắt bà Nhung trợn trừng, tay từ từ buông khỏi mớ tóc của nó. Nó được kéo lên khỏi hố phân, tã tượi, dúm dó như đống giẻ rách. Máu dưới háng nó trào ra, đỏ lênh láng, trộn lẫn màu nước phân đen kịt. Sinh linh có một phần tư dòng giống thằng Trung Quốc đã ra khỏi thân thể vừa chớm sang tuổi mười lăm của nó như thế.

                          (còn nữa)               

Chủ Nhật, ngày 04 tháng 1 năm 2015

TRỜI MƯA BONG BÓNG PHẬP PHỒNG



Chiếc xe con màu đen láng bóng tấp dần vào rồi ép hẳn chiếc xe máy suýt rơi xuống đường mương bê tông. Gã đàn ông dừng xe, chống chân xuống, chưa kịp quay lại nói gì với nó thì một người phụ nữ gương mặt đen xạm đã chiếu đôi mắt sáng quắc vào đôi mắt thất thần của gã.
-         Mẹ nó làm gì mà…
Khi mấy tiếng ấy đang khó khăn  chuồi ra từ cái quai hàm đã cứng ngắc của gã thì nó đã bị hai thanh niên lực lưỡng xốc nách lên xe. Người phụ nữ cũng bước lên theo. Chiếc xe lướt êm ru trên con đường nhựa phẳng lì lấp lóa nắng thu vàng dịu .

  Vệt nắng chiếu một đường thẳng tưng từ cái lỗ  đâu đó, in giọt nắng  hình e lip xuống nền nhà. Nó ngồi bó gối, ngó trân trân vào giọt nắng đang rung rinh rất nhẹ. Tim nó chai đi, trơ ra như một khối u đã bị vôi hóa. Nó chẳng có cảm giác sợ hãi, cũng không ngạc nhiên vì sao nó bị bắt về đây. Gã đàn ông bao nó ăn uống trong nhà trọ đã một tuần nay rồi. Gã hứa sẽ tìm cho nó một việc làm thích hợp. Nó cứ chờ. Và đêm, sau khi làm tình với nó xong, gã lại lăn ra đánh một giấc ngon lành như gã nhà nông sau một ngày cày ruộng mệt lử có thêm chén rượu nếp. Tảng sáng, để lại cho nó ít tiền tiêu trong ngày, gã bảo: “ Yên tâm đi, vài ngày nữa anh sẽ tìm được việc cho em.”. Hôm nay gã bảo sẽ chở nó đi xin việc. Và giờ, trước mặt nó là vợ gã. Còn gã nghe nói đã phóng xe đi đâu mất tiêu!
           Nó đang chờ những  đòn hành hạ của người đàn bà này. Những  đòn đánh ghen mà nó đã nếm trải mấy lần. Sau mỗi lần, nó đều tả tơi, nhàu nát như mớ rau cải dưa trước đây ngoại nó nhồi trước khi cho vào vại muối.
-         Tên gì?
-         Tuyết.
-         Bao nhiêu tuổi?
-         Mười bảy.
-         Quê  ở đâu?
-         Can Lộc.
-         Bố mẹ làm gì?
   Nó im lặng. Người đàn bà nhìn nó, cái nhìn không phải giận dữ, không phải hằn học. Một cái nhìn có gì đó như là sự xót xa, như là sự thương cảm, như là một nỗi đau. Mặc! Nó cũng chẳng cần nghĩ ngợi gì cho nhiều. Nó như chiếc lá vật vờ từ khi bà mất. Đã nhiều trận cuồng phong cuốn chiếc lá  xoay tít trên không trung rồi lại hất xuống, lại vật vờ trong lấm lem bụi đất. Nó cũng không hơi sức đâu mà suy nghĩ, mà lo lắng. Thì cũng chết là cùng chứ gì? Chết thì nó lại được gặp bà, lại được bà vuốt vuốt mớ tóc vừa dày, vừa dài của nó mà bảo: “ Mày giống hệt mẹ mày, nhất là mái tóc.” Rồi bà lại nhìn ra xa như ngóng chờ, như hi vọng…
   Giống mái tóc dài của mẹ làm gì cơ chứ? Nếu không vì mớ tóc dài, chắc gì mẹ đã bị bắt cóc? Mẹ là đứa con duy nhất của bà, học xong lớp mười hai,  mẹ ở nhà buôn bán hoa quả để có điều kiện chăm sóc bà. Mẹ xinh lắm, nghe bảo từng đạt giải nhất cuộc thi học sinh thanh lịch của trường cấp ba hồi đó. Cô bán hàng có nụ cười tươi như hoa, cặp mắt đen lúng liếng và suối tóc mượt mà chảy tận gót chân tạo nên vẻ mềm mại, dịu dàng, tha thướt  không chỉ đám mày râu mà phải đẹp cũng ngẩn ngơ đứng nhìn không chán mắt. Bà kể cho nó nghe hàng trăm lần rồi, nó thuộc rồi mà  vẫn muốn nghe. Nó nghe để được hỏi bà những câu có từ “mẹ”.
-         Mẹ cháu lúc đó đã yêu ai chưa bà?
-         Có, có yêu một đứa học cùng lớp nhưng bà cấm.
-         Sao  lại cấm?
-         Ôi trời, mới mười lăm mười sáu, con nít con nôi, yêu với chả đương!
-         Thế khi mẹ bị bắt cóc, người ấy có buồn không?
-         Nó khóc lóc hàng tháng trời ấy chứ. Nó bảo nó sẽ đi tìm bằng được, không tìm được thì nó  chết.
-         Thế sau đó không tìm được mẹ, người đó có chết không?
-         Bố cô! Con người ta chết có số chứ. Khi mẹ mày đột nhiên về sinh mày, nó đau khổ lắm. Rồi nó quyết định lấy con bạn thân nhất của mẹ mày và cả hai bỏ làng đi làm ăn đâu xa lắm.

 Mẹ bị người ta chụp cái bao tải và đưa lên chiếc xe công nông trong một buổi chiều nhập nhoạng khi đang trên đường đi chợ về. Mái tóc dài trở thành sợi dây thừng quấn ngoài bao tải trói chặt mẹ. Bà ngất lên ngất xuống. Rồi gần một năm sau, mẹ trở về với cái bụng vượt mặt. Bà đang vật vờ như cái xác không hồn trở nên tươi tỉnh, khỏe mạnh. “Con về là tốt rồi. Chửa thì đẻ, đẻ thì nhà có thêm người, con đừng nghĩ gì mà khổ”. Bà vừa gội đầu cho mẹ, tỉ mẩn gỡ từng lọn tóc rối cho mẹ, vừa thủ thỉ với mẹ như thế. Mẹ bị người ta bắt bán sang Trung Quốc nhưng may mắn được làm vợ một người đàn ông đàng hoàng, tử tế. Mẹ bảo ông ấy cũng thương mẹ lắm.  Thay cho việc bắt mẹ phá thai khi biết đó là con gái, ông ta đưa mẹ một số tiền rồi bảo về Việt Nam mà đẻ rồi sang đây. Bà bảo, thôi con ạ. tốt cũng là người Trung Quốc. Con đừng nghĩ chuyện sang đó nữa. Mẹ im lặng. Rồi mẹ nhẫn tâm bỏ đứa con mới bảy tháng tuổi cho bà mà đi. Mẹ viết giấy để lại, bảo con đi kiếm thật nhiều tiền rồi  con về, mẹ nuôi nó cho con . Bức thư nhòe nhoẹt nước mắt của mẹ, nhòe nhoẹt nước mắt của bà. Mười mấy năm rồi, mẹ đâu về nữa. Đường dây buôn bán phụ nữ sang Trung Quốc bị phá. Mẹ có tên trong danh sách những kẻ cầm đầu đang bị truy nã. Nhưng nhờ có nó, bà đã gượng dậy để sống. Sống mà nuôi đứa cháu bé bỏng. Sống mà hi vọng đợi chờ đứa con gái duy nhất trở về. Bà đi làm thuê cho các quán ăn. Quán ăn bà làm lâu nhất là quán cháo sáng của cô Hương. Cô Hương góa chồng từ hồi chưa đầy ba mươi tuổi. Cô quí bà không chỉ vì bà chịu khó, cẩn thận mà còn vì bà là người kín miệng. Bà cứ lầm lũi làm, chẳng muốn trò chuyện với ai. Những lúc đi học về rảnh rỗi, nó lại  đến phụ giúp cô thái rau lợn rau gà, bóc mớ hành mớ tỏi. Ngày chủ nhật nghỉ học, nó theo bà đến phụ giúp cô từ ba giờ sáng. Cô chẳng mất thêm tiền công vì bà bảo nó học làm cho quen, con gái con lứa phải thạo việc gia đình, bếp núc. Nó bảo bà, cái  ông San lòng lợn đến nhập lòng lúc ba rưỡi sáng, lúc nào cũng vào buồng cô Hương, cả hai người vật nhau hùng hục trong dó. Bà lừ mắt, bảo muốn sống yên thân phải biết giả đui đi, phải biết giả câm đi, nhớ chưa? Bà muốn sông yên thân nuôi nó, vậy mà ông trời cũng không cho bà sống. Đang ngồi rửa bát, bà ngã sóng soài, tay giơ lên chới với, miệng ú ớ . Cả cô Hương và nó chạy đến thì bà ngoẹo đầu, xuôi tay. Lúc đó nó mới mười ba tuổi.
               (Còn nữa)