Chân thành cám ơn các bạn đã đến với blogger: HƯƠNG NGÀN - Của Hồ Nhật Thành!

Thứ Hai, ngày 21 tháng 4 năm 2014

VẨN VƠ CÙNG ĐẤT

Mặt đất nhưng chẳng  bằng đâu
Trái đất không chín- mãi màu xanh tươi.
Đất nước ru ta bao đời
Đất lành chim đậu, một lời không sai!
Đất lề quê thói ai ơi
Hiền như đất, oan lắm rồi cũng ngoa.
Chân mây mặt đất nhạt nhoà
Quê cha đất tổ, nơi ta tìm về.
Miền đất hứa, mấy ai chê
Nhưng đất mẹ - suốt đời ta nặng tình!
        Dẫu là bần – phú, nhục – vinh    
Xuống ba tấc đất cũng bằng nhau thôi!

Thứ Năm, ngày 17 tháng 4 năm 2014

CÂU CHUYỆN TÌM KIẾM HÀI CỐT LIỆT SĨ

( Nhân đọc bài “ Những hạt mưa ngang qua bầu trời” 
của Lộc Vừng,kể lại câu chuyện đã cũ)

Anh sinh năm 1953, quê ở xã Long Sơn, huyện Anh Sơn, tỉnh Nghệ An. Anh là con trai đầu lòng của một gia đình có đến 9 người con. Năm 1972, anh lên đường đánh Mỹ khi vừa bước vào tuổi 19. Và cùng năm đó, anh hi sinh tại mặt trận đường 9 Nam Lào. Nước nhà thống đã lâu, nhưng mộ anh nơi đâu gia đình cũng không hề biết. Đã nhiều lần, các em đi tìm anh ở các nghĩa trang Trường Sơn, Quảng Bình, Quảng Trị nhưng đều trở về trong thất vọng. Mẹ già chờ đợi mỏi mòn…
  Năm 2011, gia đình nghe được nhiều thông tin về các trung tâm tìm kiếm hài cốt liệt sĩ ở huyện Nam Đàn nên cũng đăng kí tìm mộ anh. Khi có giấy của trung tâm, gia đình đã cử 5 người hàng ngày túc trực hương khói mong gặp anh về. Và anh đã về thật. Anh nhập hồn vào đứa em dâu út (25 tuổi) để gặp cả nhà. Anh nói chuyện ngày xưa, nói về bạn bè đồng chí…những điều mà chỉ có ai cùng thời với anh mới biết. Anh cho mọi người biết, anh nằm ở nghĩa trang Ba Dốc và đó là một ngôi mộ không  tên. Nhưng khi mọi người muốn anh chỉ cụ thể về vị trí của ngôi mộ để gia đình đưa anh về thì anh không nói.
 Gần một tháng trời, trong nhà lần lượt thay nhau túc trực. Nhưng công việc không tiến triển gì thêm. Mọi người bắt đầu nản. Tôi là con dâu cả của gia đình nhưng bận công việc chưa đến để gặp anh lần nào. Và thú thực, tôi cũng bán tín bán nghi về việc nhập hồn này.
  Nhưng cuối cùng tôi cũng đã tranh thủ ngày thứ bảy để đến “mục sở thị”. Nơi gọi hồn là một bãi đất trống được che bạt sơ sài. Khoảng gần một trăm bàn thờ nhỏ được lập nên. Trên bàn thờ ngoài bát hương và đĩa hoa quả là ảnh Bác Hồ. Từng gia đình trải chiếu ngồi thiền. Ở đây không có sự can thiệp của bất kì nhà ngoại cảm nào, chỉ có một bàn thờ lớn phía trong được gọi là bàn thờ chỉ huy, khói hương nghi ngút. Hồn của liệt sĩ tìm về đây, nhập vào một người nào đó trong gia đình rồi âm dương trò chuyện với nhau tự nhiên như người bình thường. Tôi theo chân người nhà, len lách giữa những bàn thờ để vào chỗ mọi người đang ngồi thiền để gặp anh. Nhưng đi được mấy bước, tôi lại dừng để xem. Lạ quá! Người thì khóc, kẻ thì cười, có người hát, bông phèng với người nhà (tất nhiên là trong thân xác của người sống). Một thương binh đầu đã bạc, cụt một chân đang ngồi nói chuyện và cười ha hả với một cô gái trẻ độ 30 tuổi: “ Mi là ma dưới đất, còn tau là ma trên đất. Chết như mi có khi lại hay. Sống như tau nhiều khi nhìn đời chán bỏ mẹ!” Cô gái giật cái kính đen của người thương binh: “ Này, mi nhìn đời bằng một mắt ra ri chi mà không chán! Hơ hơ…” Hóa ra người thương binh ấy còn bị hỏng mất mắt phải. Nghe họ nói chuyện, biết người liệt sĩ đang nhập hồn vào cô gái kia và anh thương binh là bạn cùng sư đoàn năm xưa.
 Tuy vậy, tôi nghe kể, có những gia đình kì công ngồi cả tháng trời vẫn không gặp được “hồn”. Có nhà, hồn về chỉ một lần và tuyên bố: “ Tôi sẽ ở lại cùng đồng đội, không về quê đâu.”
  Hôm đó, khi tôi đến, anh nhập vào cô dâu út rất lâu. Lúc đầu anh giận và trách tôi. Tôi thanh minh: “ Em cũng do bận công việc nhà nước nên không đến với anh được mà, anh phải thông cảm cho em với chứ.” Anh vui dần và nhìn tôi trìu mến. Sau đó anh bảo: “ Em hay làm thơ, giờ đọc cho anh nghe một bài nào!” Tôi ngạc nhiên vô cùng! Cả gia đình bên nội không ai biết là tôi hay thơ thẩn, thế mà anh lại biết! Tôi luống cuống, bối rối vô cùng. Giây phút đó, tôi nhìn rõ hình ảnh người chiến sĩ trẻ bên cạnh tôi. Nhìn anh thật dịu dàng, tôi nói: “ Thơ của em không hay, nhưng em sẽ đọc anh nghe những bài thơ hay viết về người lính, được không?” Anh mỉm cười gật đầu. Tôi đọc anh nghe bài thơ “Đồng chí” của Chính Hữu, “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật, “Ánh trăng” của Nguyễn Duy. Anh khóc. Nước mắt ròng ròng rớt xuống cằm, xuống cổ. Tôi lai trêu: “ Người lính cụ Hồ mà khóc nhè, xẩu thế!” Anh lại cười, nụ cười thật hiền lành.
 Chiều hôm đó, tôi trò chuyện với anh nhiều hơn. Sau cùng, tôi hỏi:
-         Anh có muốn về quê không?
-         Có.
-         Thế sao anh không chỉ chỗ để chúng em đưa anh về?
Anh khóc. Tôi  đoán biết ý anh và nói:
- Anh đừng lo. Em có tiền để đưa anh về mà. Về với bố mẹ nghe anh?
- Anh biết các em còn nghèo, còn vất vả. Đưa anh về lại thêm một sự tốn kém- Anh nói  với giọng rất buồn.
- Em có tiền anh ạ. Anh đừng lo tốn kém. Về đi anh!
  Thế là anh đã gọi mọi người đến, chỉ cụ thể vị trí mộ anh ( lô mộ, hàng mộ, ngôi thứ mấy trong hàng, trên mộ có dấu hiệu riêng như thế nào...). Cuối cùng, anh bảo mọi người cùng hát bài: “ Trường Sơn đông, Trường Sơn tây”. Anh lại trêu tôi: “ Nhìn mặt mũi cũng xinh đấy nhưng hát không hay!” Tôi cười chảy nước mắt.
  Tôi không được anh chọn đi bốc mộ.Anh bảo: “Em bận việc thì về đi”. Nghe mọi người kể về cuộc chia tay của anh với những người chiến sĩ trẻ ở nghĩa trang cảm động lắm. Anh ôm từng ngôi mộ, gọi tên họ và nói lời từ biệt trong nước mắt ( tất cả mộ đều chưa xác định danh tính).
Hai ngày để hài cốt anh ở nhà, bà con đến rất đông. Các đồng đội của anh khi xưa nghe tin, xa gần đều có mặt. Những cựu chiến binh với mái đầu đã bạc ngượng ngập khi bị cô em dâu 25 tuổi ôm chặt và gọi tên từng người ( có nhiều người em chưa bao giờ gặp mặt). Rồi cũng trong thân xác của em, anh thổi sáo. Tiếng sáo véo von những bài ca cách mạng thời chống Mỹ. Bàn tay cô dâu út chưa bao giờ cầm cây sáo bỗng trở nên mềm mại, uyển chuyển, diệu nghệ!  
Tôi đã làm bài thơ đọc trong lễ truy điệu anh do xã tổ chức. Mọi người đến tiễn đưa anh được chứng kiến một sự lạ: Từ tấm ảnh anh được khắc trên đá và thờ lâu nay bỗng nhiên hai hàng nước mắt chảy ra. Thật khó tin, nhưng đó là sự thật! ( sau đó anh rể lấy khăn thử lau nhưng vẫn không mất)
  Kể ra những điều này, tôi muốn nói với mọi người rằng: Thế giới người chết vẫn luôn hiện hữu quanh ta. Chết không có nghĩa là hết. Phải không các bạn?
 
NÓI CÙNG ANH
( Nhân ngày đưa hài cốt anh về quê mẹ)

Mười chín tuổi anh đi
Để lại sau lưng bao người thương mến.
Có người mẹ tảo tần hai sương một nắng
Có người cha khuya sớm cuốc cày
Và  tám đứa em  còn thơ dại lắm anh ơi !

Tổ Quốc gọi, anh lên đường ra trận
Trái tim trai chưa hò hẹn bao giờ.
Rạo rực trong lòng chỉ tiền tuyến xa kia
Nơi giặc Mỹ đang ngày đêm bắn phá.
Lòng yêu nước ngời sáng thành ngọn lửa
Lửa trái tim soi sáng con đường.
Đồng đội của anh,
 những chàng trai anh dũng kiên cường.
Dù mỗi người mỗi phương,
                 trở thành gia đình lớn.
Vì Tổ Quốc, có ngại chi nguy hiểm.
Vì quê hương, bao gian khó không sờn.
Anh xông lên ! Có sá chi bão đạn mưa bom.
Ôi đời trai chinh chiến… !

Phút giây anh ngã xuống.
Bầu trời trên cao xanh thẳm đến vô cùng!
Xung quanh anh, đồng đội vẫn tiến lên.
Anh nằm lại giữa ngàn xanh bát ngát…
Gió rừng ru anh bằng câu hát
Như ngày nào lời mẹ ầu ơ….
Hồn anh ở nơi mô
Giữa núi rừng bất tận?
 Chiến tranh  qua  lâu rồi
Đất nước đã nối liền một dải anh ơi!

Anh và bao nhiêu đồng đội khác
Có lạnh không giữa ngàn xanh bát ngát?
Có buồn không giữa rừng núi hoang vu?
Anh và đồng đội bên nhau
Khi còn sống gọi nhau : đồng chí.
Lẫn vào đất, giờ chẳng còn tên nữa.
Anh vô danh, đồng đội cũng vô danh.
Tổ Quốc ghi công các anh
Bằng màu cờ đỏ.
Mọi người tưởng nhớ các anh.
Qua phút cúi đầu mặc niệm thiêng liêng.
 Vì  đạo  lí “ Uống nước nhớ nguồn”
Quê mới Quảng Bình đón anh về yên nghỉ.
Chúng em đã tìm anh như “mò kim đáy bể”
 Biết anh nằm đâu giữa màu trắng nghĩa trang?
Chỉ thấy đồng đội anh ngay lối thẳng hàng
Như ngày nào duyệt binh ra trận.
Anh nằm đâu giữa khói hương bảng lảng
Bay lên trời bao dấu hỏi nối  theo nhau…
Anh ở đâu? Ở đâu?
Mẹ mòn mỏi trông chờ ngày tháng
Các em dù nắng mưa không quản.
Mong tìm thấy anh cho tâm nguyện vẹn tròn.
Sau gần bốn mươi năm
                       Anh  trở về cùng với gia đình
Anh  trở về cùng quê hương, làng xóm.

Anh ơi!
Ngày anh đi mẹ cha còn khoẻ mạnh
Các em anh còn thơ dại biết gì đâu.
Nay anh trở về cha đã mất từ lâu
Chỉ còn mẹ khô gầy cán cuốc.
Các em anh đã yên bề gia thất
Anh có thấy gia đình mình nay đã rất đông?
Em trai anh nay sắp sửa làm ông
Và em gái đã lên bà rối đấy.
Cháu của anh
Nhiều đứa đã hơn tuổi anh ngày ấy.
Tất cả đều khoẻ mạnh, phải không anh?
Anh về đây, mọi người đến vây quanh
Ấm áp lắm tình làng nghĩa xóm.
Anh về đây trong linh thiêng ảo ảnh
Nhưng tình anh thì hiện hữu ở trên đời.
Xin anh hãy mỉm cười
Cho mọi người được vui trong ngày đoàn tụ.
Anh ơi !
Trước vong linh anh em xin hứa mấy lời
Qua làn khói hương  anh hãy về chứng giám.
Chúng em sẽ sồng những tháng ngày anh chưa kịp sống
Chúng em sẽ lo những gì anh chưa kịp lo
Để mẹ  vui  những năm tháng tuổi già
Để cha và anh mỉm cười nơi chín suối.
Hồn anh  hỡi ! Linh thiêng hãy nghe lời em nói
Anh ơi!
                                          9/7/2011

                                            

Thứ Bảy, ngày 12 tháng 4 năm 2014

HẠNH PHÚC ĐƠN SƠ


Có thể hàng trăm, hàng nghìn người ngưỡng mộ anh
Vì anh thông minh, đa tài, lịch lãm.
Và  có thể cũng chừng đó người khát khao thầm lặng
Được lọt vào trong đôi mắt xanh.
Họ lôi kéo
Họ tranh giành
Họ hung hăng
Hay khôn khéo…
Em biết phận mình tài hèn sức yếu
Chẳng dám chen chân ở chốn đông người
Trong cuộc ganh đua kẻ khóc người cười
Em lặng lẽ đứng nhìn nhân thế!
Em trân trọng những con người bình dị
Thấu hiểu, cảm thông, chia sẻ lặng thầm.
Và dòng đời cứ chảy dọc tháng năm    

Niềm hạnh phúc đơn sơ cho HƯƠNG NGÀN bay mãi!

Thứ Sáu, ngày 04 tháng 4 năm 2014

CHUYỆN TÌNH CỦA NÀNG VÀ HẮN


Nàng quan hệ với hắn đã hai năm nay.
Hồi đó, khi người ta giới thiệu hắn với nàng, nàng ngúng nguẩy, nàng giận dỗi, nàng phản đối kịch liệt. Nguyên do là nàng nghe nhiều tin đồn: đó là một kẻ quá khó tính, quá cẩn thận, quá chỉn chu, và … tính toán từng đồng, từng hào như một mụ đàn bà ít tiền ra giữa chợ! Trời ạ, sống với một người đàn ông như thế thà…ở vậy cho xong.
  Hiệu trưởng động viên: “ Trước lạ sau quen, biết đâu khi quen hơi bén tiếng rồi thì bảo bỏ không chịu bỏ.” Nàng trợn mắt: “ Không đời nào!”
  Bạn bè của nàng dần dần ủng hộ hắn, bảo hắn có nhiều ưu điểm. Nàng nằm suy nghĩ và…thở dài! Thôi thì cứ sống thử với hắn xem sao, không hợp thì đường ai nấy đi, mất gì!
  Nàng nói suy nghĩ đó với bạn bè, ai cũng động viên: “Ừ, thử đi! Nếu có chỗ nào còn khúc mắc thì bạn bè sẽ giúp cho hai người….gỡ rối! Thời đại này, sống thử đang là “mốt” của những ai đang muốn chung sống lâu dài với nhau.”
  Hắn nhắn tin cho nàng. Một tin nhắn khá hấp dẫn. Nhưng bước đầu nàng ngại khi đối mặt với hắn nên rủ cả vài người cùng đi cho có khí thế. Đến nơi, mấy người bạn đẩy nàng vào phòng hắn rồi động viên: “ Vạn sự khởi đầu nan. Cố lên nha.” Khi nàng và hắn đứng áp mặt với nhau, nàng mạnh dạn ấn cái quí giá nhất của mình vào chỗ nhạy cảm của hắn. Mặt hắn sáng lên. Hắn thầm thì: “ Anh thông thạo cả tiếng Anh và tiếng Việt, mình có thể nói với nhau bằng ngôn ngữ nào?” “ Bày đặt khoe khoang đây mà!” Nàng nghĩ vậy nhưng vẫn mỉm cười và dí ngón tay vào má hắn: “ Mình dùng tiếng Việt nghe anh.”
Hắn hỏi nàng những câu mang tính chất …tìm hiểu. Sợ gì! Nàng trả lời rất chân thật. “Khôn ngoan chẳng lọ thật thà”, “Mất lòng trước, được lòng sau”, cha ông chẳng đã khuyên thế còn gì? Nàng cứ nói rõ về mình, về những suy nghĩ, những ước muốn của mình. Hắn chấp nhận cũng tốt mà không chấp nhận thì có cớ để nàng lu loa lên rằng: “Đấy, cứ xui dại tôi đến với hắn nữa đi. Tuổi tôi không hợp với hắn nữa” Để rồi sau đó nàng từ bỏ hắn cho rảnh nợ!
  Ai ngờ, hắn vui mừng đồng ý.  Xong việc, hắn nhẹ nhàng đẩy cái quí giá của nàng ra, rồi sau đó hắn đưa cho nàng một xấp tiền.Tiền cụ Hồ ai mà không thích! Nàng nhanh tay nhận số tiền hắn trao. Trước lúc nàng ra khỏi phòng, hắn còn lịch sự cảm ơn nàng và mong sẽ được gặp lại nàng lần khác! Nàng chẳng cần trả lời. Với vẻ mặt cực kì sung sướng, mãn nguyện,  nàng nói với bạn: “Anh ta cũng không đến nỗi nào!”
  Sau lần đầu tiên ấy, nàng bỗng hay nhớ hắn. Chỉ cần hắn nhắn tin là nàng lao ngay đến trong sự khao khát  tột cùng! Và lần nào hắn cũng làm nàng thỏa mãn ( tất nhiên nàng cũng không dám đòi hỏi quá đáng).
 Giờ thì nàng nhận ra rằng, nếu thiếu hắn, nàng sẽ không sống nổi. He he…
Hắn là ai vậy nhỉ???
(Mọi người đến chơi cứ...ném đá thoải mái vào mối tình thực dụng này của nàng nhé. Nhật Thành bận việc, có thể chưa tiếp mọi người được, nhưng hôm sau nếu về thấy có nhiều đá thì rất cảm ơn mọi người, vì chủ nhà sẽ gom chúng lại và nhờ em Châu Thanh Thủy làm non bộ. Hì   hì...)



Thứ Ba, ngày 01 tháng 4 năm 2014

CHA CHỒNG TÔI

Tôi đã viết một bài cho thầy tôi ở đây, giờ tôi xin kể về cha chồng tôi các bạn nhé.

 Hồi ấy, tôi đã quyết định không lấy anh.
 Không phải tôi “có mới nới cũ” mà vì  càng ngày tôi càng nhận rõ anh là con người vô tư đến …vô tâm!
Phút cuối, tôi đã không lên xe. Xe khách ngày tết chật như nêm, ai hơi đâu nài nỉ một hành khách …trở chứng!
 Thầy tôi nổi nóng: “ Vừa thôi con, hai tám tuổi đầu, nó rước cho là phúc lắm rồi đó.” Tôi cãi: “ Cho ba mươi luôn thể.” Thầy tôi vứt tung gói bánh qui của kẻ đến sau: “ Tao không chấp nhận thằng mô nữa. Cút!”
Tuy nhiên, kẻ đến tết thầy mẹ tôi gói bánh với chai rượu đã về  rồi, chỉ tôi đang đứng trơ chịu trận.
  Hai chín tết, anh lò dò vào nhà tôi: “ Sao quay lại?” “ Cha anh bắt phải đưa được em về không cụ không cho ăn tết.” Thầy tôi mừng như nhặt được vàng: “ Xếp đồ mau. Xe chuyến hôm nay sắp xuống rồi!” Quay sang con rể tương lai: “ Nó không đi thì thầy bỏ rọ bưng lên xe.”
   Năm đó cha đã tám mươi. Thấy hai đứa dẫn xác về, cha ra đón từ ngoài cổng: “ Mệt không con? Chà, đi hai chặng xe ngày tết chắc lư tử luôn hè?” Cha xăng xái xách đồ, dắt tay tôi vào nhà: “Bà ơi, con du nầy, du cả này.”
Và cha cười. Nụ cười sảng khoái của người lao động với niềm vui chân chất, mộc mạc.
   Mấy ngày tết, cha vui lắm. Cha chẳng hỏi gì tôi nhiều, chỉ kể chuyện. Chuyện của cha là chuyện hồi xưa đi dân công hỏa tuyến, vui thế nào, khổ thế nào, hăng hái thế nào…Thường ngày, khi rảnh rỗi cha vẫn kể say sưa cho mọi người nghe, nhưng mới câu đầu: “ Hồi đó ấy à, chà chà…cả nước theo cụ Hồ một lòng một dạ…” thế là con trai, con gái, con dâu kiếm cớ lảng ra. Cuối cùng, cha chỉ còn gật gù với …cái điếu cày!  Tết này có tôi ngồi nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại họa vào đôi ba chi tiết cho câu chuyện thêm phần…sôi động, cha vui lắm. Cha hỏi: “ Rứa con cũng biết à?” “Biết chứ, con còn biết cả cánh đồng Chum bên Lào nữa” “ Đúng, đúng! Cha cũng đã từng đến đó. Đá cả thôi con hè?” “ Dạ, những hòn đá to tướng, nhìn chẳng khác gì những chiếc chum.” Cha đi khoe với mọi người: “Con du tui nó cũng từng đi dân công hỏa tuyến thời chống Pháp đó.” “Ông nói nghe hay! Con du ông may ra năm nay hai mốt, hai hai là cùng (vì cái mặt dại dại ngơ ngơ của tôi nên họ đoán thế), chống Pháp từ đời mổ đời mô mà nó tham gia?” “Ừ hè, răng mà hấn biết rành rọt rứa.”. Tôi giải thích cho cha hiểu, những chuyện đó người ta ghi lại trong sách. Mắt cha sáng lên: “ Ô trời, chuyện cha làm mà họ cũng ghi lại à?”  
   Mồng bốn tết, trời vẫn mưa rả rích. Con đường đất từ xóm ra đến quốc lộ 7 lầy lội nhớp nháp và trơn trượt. Cha xách hết đồ đạc cho tôi và cùng anh bước phăm phăm phía trước. Tôi vất vả vật lộn với đôi gưốc nhót. Mỗi bước đi, đế guốc cắm sâu xuống bùn, lôi toát mồ hôi. Cha dừng lại chờ: “ Bữa sau về thì đi dép thấp con ạ.” “ Có bữa sau nữa sao?” Tôi thầm nghĩ. Trước khi tôi lên xe, cha nắm tay tôi  lắc lắc: “ Giữ gìn sức khỏe nha con.”  
 Năm cha vào tuổi tám lăm, vẫn đau đáu chờ đứa cháu đích tôn. Tết ấy, sau bao lần lữa, tôi nói với cha: “ Cha cho phép chúng con…chia tay nhau.” Cha cầm  tay tôi. Bàn tay tôi nhỏ bé trong đôi tay to bè thô mộc của cha. Lặng đi hồi lâu, cha nhìn tôi: “Con à, nếu tại nó, con hãy lặng lẽ kiếm một đứa, cha cho phép…” Tôi tròn mắt nhìn cha. Có một cái gì đó dâng từ lồng ngực lên cổ. Lòng tôi cay đắng hay lòng cha đắng chát? “ Con hãy lặng lẽ kiếm một đứa” Lời của một người cha từng nếm trải bao cay cực trong đời! Lời của một người đã từng đau đớn li hôn vì người vợ tranh thủ lúc chồng đi dân công đã có con với người đàn ông khác! Nhiều năm sau, cha mới tạm nguôi ngoai để kiếm một người cho đũa có đôi! “Con hãy lặng lẽ kiếm một đứa!” Xót xa thay! Nhưng ánh mắt cha nhìn tôi lúc đó là ánh mắt yêu thương! Tôi nghẹn ngào nói trong nước mắt: “ Con không thể, cha à. Làm sao một đứa cháu không cùng huyết thống lại có thể trở thành cháu đích tôn?” Hai giọt nước mắt chảy chầm chậm trên khuôn mặt nhăn nheo của cha. Cha buông tay tôi, cầm chiếc điếu cày. Lập cập mãi  cũng không châm được lửa.
  Sau này, khi tôi có con (tất nhiên là cháu ruột của cha), tôi kể lại chuyện ấy cho mẹ chồng nghe, mẹ cho tôi hay: cha khẳng định tôi không thể không có con, nhưng giờ vì con trai mình mà tình duyên dang dở, bỏ nhau thì con dâu cũng khó lấy được người khác, mà con trai mình dù lấy người khác cũng thế thôi, chi bằng để nó…còn mình vẫn có được con dâu quý. Thế đủ biết, trước khi tôi đòi li hôn, cha đã suy nghĩ nhiều lắm. Lời khuyên tôi đã được cha cân nhắc kĩ càng mọi lẽ.
  Cha ra đi ở tuổi tám mươi tám, khi chưa được nhìn thấy mặt đứa cháu trai mà cha hằng mong đợi. Lúc đó cháu gái Diệu Thùy của cha tròn ba tuổi.
    Nhận được tin cha ngã bệnh, tôi đang chấm thi tốt nghiệp. Còn một ngày nữa là xong, tôi cố nán lại để nhận tiền  thêm vào về chăm cha. Ai ngờ ngày hôm sau cha đi. Khi công đoàn, nhà trường và tôi thuê xe về đến nơi thì chỉ còn thấy một bàn thờ sơ sài, khói hương nghi ngút cuộn trong cái nắng đổ lửa tháng năm.
 Thầy cúng bảo được giờ tốt thì đưa cha ra đồng  kẻo muộn.
Người dân quê quan niệm ở tuổi đó thì con cháu hãy tổ chức đám ma vui, đừng khóc lóc mà người ra đi không thanh thản.
  Tối đó, trong gian nhà ngang chật chội, bên đống lúa cao ngất, tôi kê tập giấy học trò lên chiếc ghế nhỏ ngồi viết.
  Đó không phải là bài văn tế mà là những lời tôi khóc cha.
Tôi khóc cho một tuổi thơ bất hạnh. Bốn tuổi mồ côi cha, bốn mẹ con sống lầm lũi, heo hắt trong căn lều rách nát.Em trai chết vì đói, chị gái chết vì bệnh tật không có tiền thuốc men. Người mẹ héo hon dần và để lại đứa con trai côi cút khi mới hơn mười tuổi.
Tôi khóc về một cuộc đời đi ở không công. Anh Khoai ngày xưa trong truyện “Cây tre trăm đốt” còn nuôi hi vọng lấy người con gái phú ông làm vợ, còn cha nai lưng làm quần quật chỉ vì ngày hai bữa cơm và tối có chỗ ngủ khỏi phải gió sương.
  Tôi khóc về một con người chất phác, hiền lành mà gặp lắm đắng cay chua chát. Hơn ba mươi tuổi, nhà chủ hỏi cho cha một người vợ. Người đó đã phụ tình  khi cha đi phục vụ kháng chiến nơi xa.
  Tôi khóc về một cuộc đời lam lũ nắng mưa. Cha quần quật làm nuôi chín  người con vì vợ ốm yếu chỉ bận mang thai rồi nuôi con nhỏ. Cha nghĩ đời mình vất vả nên không muốn con phải  khổ như mình. Một tay cha đồng xa đồng gần, ruộng sâu ruộng cạn. (Mười tuổi tôi đã níu sau tay cày còn chồng tôi đến giờ  vẫn chưa  biết làm thế nào để thực hiện một đường cày trên ruộng.)
  Cả cuộc đời cha chưa cần đến một viên thuốc cảm. Thế mà lần đầu tiên ngã bệnh, chẳng có thuốc nào níu lại sự sống cho cha dù chỉ vài ngày để gặp đủ cháu con trước lúc đi xa.
   Tám mươi tám năm đời cha, tôi gói ghém trong 4 trang giấy nhỏ.
Lễ tam nhật, ông chú đọc những lời tôi đã khóc cha. Và lúc đó, những tiếng nấc nghẹn ngào của con cháu, anh em, làng xóm không ai kìm giữ được. Thế mà lúc đưa cha đi, chỉ có mấy tiếng khóc hờ cho  đúng lệ mà thôi.
Tôi ngồi lặng lẽ  ngước lên di ảnh của cha và nhận thấy ánh mắt cha nhìn tôi trìu mến.
 Tôi biết, cha  rất vui  vì lần đầu tiên câu chuyện đời cha được mọi người lắng nghe đầy xúc động chứ không lảng tránh như mỗi lần cha kể trước đây.
  Đứa em dâu hỏi: “Sao chị ít về mà biết nhiều chuyện về cha như thế?”
Tôi  chỉ cười lặng lẽ. 
    Mười hai năm đã trôi qua…Năm nay vừa tròn 100 năm ngày cha sinh ra trên đời.
  Viết bài này, tôi muốn nói với mọi người rằng: Hãy biết lắng nghe những tâm sự của người già, vì những lúc ấy họ rất cần có người để chia sẻ. Khi về cuối đời, người ta thường muốn nhớ  lại những tháng ngày quá khứ. Đừng để người già cô đơn vì sự vô tâm của những người thân.


Chủ Nhật, ngày 30 tháng 3 năm 2014

TỰ THÚ

   Như tôi đã có lời chia sẻ với mọi người trong làng ta, vì say nắng quái chiều, tôi bị cảm. Bệnh có vẻ cũng không nhẹ chút nào, không đơn giản chút nào. Tôi đã theo cả Đông y, Tây y, Bắc y, Nam y. Bốn phương tám hướng ai mách thuốc hay tôi đều thử…nếm! Bệnh vẫn tiến triển theo chiều hướng tăng dần về mức độ nguy hiểm. Cuối cùng, may nhờ phương thuốc gia truyền của một nhà thơ chuyên chữa bệnh tương tư, tôi đã cảm …nặng hơn rất nhiều. Rốt cuộc, tôi phải vào lại blog để…tự thú trước bà con:

TỰ THÚ
Từ khi gặp anh
Hình ảnh anh luôn ngập tràn tâm trí
Từ khi hiểu anh
Tất cả đàn ông trên  đời đều vô nghĩa!
Gặp anh trong giấc ngủ
Gặp anh giữa dòng đời
Chỉ là giấc mơ thôi
Mà sao lòng xao xuyến ?
Thoáng bóng hình hơi giống
 Sao ta lại giật mình?
Khi người nhắc tên anh
Sao lòng ta bối rối?
Không!
Nhất quyết không đâu, người thương mến hỡi!
Không bao giờ ta thú nhận rằng Yêu!
   Đấy, nói được bấy nhiêu lời với bà con, lòng tôi nhẹ nhõm hẳn đi, chẳng khác nào đang cảm cúm mà được xông một nồi nước với những cây lá vườn nhà: nào sả, nào hương nhu, nào lá tre, lá chanh, lá bưởi...Thế là hết bệnh.
 Thế giới blog của chúng ta kì diệu như thế, cớ sao mình phải chia xa?
Vâng, giờ thì tôi sẽ trở về cùng làng ta, chia sẻ buồn vui cho đến ngày spot tận thế!




Thứ Bảy, ngày 22 tháng 3 năm 2014

LỜI XIN LỖI VÀ TỪ BIỆT!

Thành thật xin lỗi bà con làng blog spot chúng ta.
Vừa rồi, tôi đã tự cấm mình không được vào  mạng nữa. Phần vì bận việc riêng, nhưng cái chính là tự nhiên có một chút chông chênh, chống chếnh, một chút chơi vơi, một chút chòng chành…trong lòng. May mà cũng chỉ là cảm giác say nắng …quái chiều!
   Cơn cảm sốt tâm hồn cũng dễ sợ lắm thay! Nó làm con người ta ngất ngơ ngất ngưởng, nóng lạnh thất thường, loáng choáng không xác định đúng phương hướng. Nó làm con người ta ngẩn ngơ quên cái nọ, nhớ cái kia, bổi hổi bồi hồi …Nó làm trái tim ta khi đập rộn ràng, khi đông cứng lại. Nó làm cái đầu ta khi tỉnh khi mê…
  Tôi đã  lặng lẽ rời làng ta để trở về cõi thực, vùi quên tất cả trong công việc và làm tốt mọi bổn phận hàng ngày. Rời xa lặng lẽ vì sợ nói lời chia tay, đọc những dòng động viên, an ủi, khuyên nhủ, rủ rê của mọi người mình sẽ mềm lòng bước đi không đặng.
   Tôi đăng bài XẤU XA ĐẬY LẠI? với một dấu hỏi. Dựa vào câu chuyện vui rất thực nhưng là để bộc bạch, để gửi gắm nỗi niềm. Bởi tôi và mọi người đều biết, trong cuộc đời này có nhiều thứ rõ ràng không xấu, nhưng ta không thể nói ra, ta phải dấu kín, phải đậy nó lại.Và vì thế, xin mọi người đừng hỏi và đừng đoán già đoán non về cơn say nắng vừa qua của tôi nhé.
 Trong tuần qua, càng cố vùi đầu vào công việc, mọi khuôn mặt của bà con trong làng blog spot lại hiện ra, ám ảnh quay cuồng.Và nhớ! Nhớ quay quắt! Nhớ phát điên! Nhiều lần định mở gu gồ, nhấp vào chữ HƯƠNG NGÀN lại dằn lòng chịu đựng.
  Chiều qua tôi đang dạy, nhận được tin nhắn của thấy giáo Cao Đăng Chuyên, chủ nhiệm cũ của tôi hối cấp 3: “Em có dùng facebook thì giao lưu với thầy nhé.” Chẳng biết đây là lời rủ lần thứ mấy của người thân, bạn bè.
Nhưng thôi, khép lại tất cả những đam mê…Tôi trở về cõi thực.
   Xin phép anh Hồ Quốc Thái, chàng Lơ, em Huỳnh Xuân Sơn, em Lộc Vừng, bạn Mưa Rừng Chiều, anh Quang Thứ, anh Mẫn, Trung Lão Quang Thầu, em Minh Chính, anh Hai Lúa, anh KhungK không trả lời com chia sẻ XẤU XA ĐẬY LẠI nữa nhé.
Xin cảm ơn sự chia sẻ của mọi người trong quãng thời gian qua đã đem đến cho tôi những niềm vui khó tìm thấy ngoài đời.
  Xin nói lời chia tay bà con ta từ hôm nay.
Xin gửi đến mọi người muôn vàn tình thương mến!


Thứ Hai, ngày 17 tháng 3 năm 2014

XẤU XA ĐẬY LẠI?

Khi con trai tôi lên sáu.
Mỗi lần đi học về là y như rằng quần cu cậu toang hoác từ đũng đến….đầu gối. Cho dù là quần thể thao, quần bò hay quần ka ki cũng thế. Cho dù mẹ đã cẩn thận bảo cô thợ may may thêm cho một đường chắc chắn rồi vẫn thế. Không đứt được đường chỉ thì vải cũng phải nứt ra bằng được! Chả là vì khi chạy nhảy chơi đùa với lũ bạn, quần cu cậu tụt xuống tận bẹn, đẩy cái đũng quần đến gần đầu gối. Chạy. Xoạc cẳng. Vật nhau. Không toác ra chỉ có…da bò!
 Ngồi khâu lại đau cả tay, tôi mắng nó:
-         Con nghịch vừa thôi, quần áo lúc nào cũng tước ra thế này con không thấy xấu sao?
-         Sao mà xấu hả mẹ?
-         Trời ạ, con mặc thế lòi hết cả chim ra còn gì?
-         Thì sao? Tay, chân, mặt mũi của con cũng lòi ra đó?
 Tôi ngừng tay khâu, nghiêm mặt:
-         Tay chân mặt mũi là khác!
Nó lại vẫn hồn nhiên:
-         Thì nó cũng là một bộ phận của người ta mà, sao lại khác hả mẹ?
 Lúng túng mất một lúc, tôi phải đổi giọng đùa:
-         Nó là chim, mà chim không nhốt kín thì nó bay đi chứ con.
Nó vẫn không chịu:
-         Mẹ nói sai. Chim phải có cánh mới bay được, đằng này nó dính chặt thế, lại đâu có cánh mà bay?
 Kiểu này là không ổn rồi, tôi phải cho nó biết mẹ luôn đúng:
-         Con không nghe người ta hay nói: “ Đẹp phô ra, xấu xa đậy lại” à? Cái ấy nó xấu nên phải đậy lại kẻo người ta thấy, họ cười cho.
Tôi nhìn con, cười. Nó cũng cười, chạy đến ôm cổ mẹ:
-         Mẹ lại không đúng rồi. Bà lúc nào cũng sờ của con và bảo: “Giống quí của bà đây này! Bà sờ tí cho mau lớn!”. Đã quí thì sao lại xấu hả mẹ?
Trời ơi là trời! Con ơi là con! Biết trả lời con tôi sao đây hở trời? Quả thật, xấu xa thì đậy lại, nhưng có những thứ chưa hẳn đã xấu, chắc chắn không xấu, cũng phải đậy lại chỉ vì…không được phô ra. Chỉ vì…phô ra người ta cười! Khổ thế!



Chủ Nhật, ngày 16 tháng 3 năm 2014

CHIA SẺ BỨC XÚC VỚI BÀ CON!

                                                         Vi  Vân Anh

Vân Anh nằm li bì ba ngày nay.
   Em là con của  học trò cũ từ hồi tôi dạy trong trường vùng sâu Châu Thành. Ngày trước, bố nó cũng đã qua một cuộc thi 1 chọi 70 để được ghi tên vào danh sách sinh viên trường Đại học y Hà Nội. Cách đây hơn 3 năm, Vân Anh cũng lọt được vào khối chất lượng cao của huyện trong cuộc thi 350 chọn 60. Một cô bé từ vùng sâu ra, vào lớp sáu với 21 ki lô trọng lượng! Một cô bé luôn hăng hái xung phong phát biểu xây dựng bài mặc cho bạn bè cười ồ lên vì em nói tiếng Kinh trọ trẹ.
  Em giỏi đều các môn, và mặc cho học sinh thị trấn khôn lỏi chỉ thiên lệch một số môn tự nhiên để chọn nghề thì em không lơ là bất kì môn nào trong 11 môn học.
  Vòng thi chọn học sinh giỏi năm lớp tám, em đậu cả toán và lí.
Đầu lớp 9, do một số vần đề tế nhị có liên quan đến con các quan, em buộc phải nhường Toán để thi Sinh và Sử.
Thi 2 lần vòng huyện, em đậu cả 2 môn nhưng thi tỉnh chỉ cho chọn một. Cô Tâm là hiệu phó nên đã “dành” được em để chắc chắn có giải cho môn của mình. Môn Lịch sử là nỗi sợ hãi của bất kì học trò nào thời nay. Em thường thức từ ba giờ sáng để học thuộc một tập tài liệu ôn thi dày gần bằng cuốn từ điển.
 Một ngày trước khi đi Vinh dự thi, trường và phòng tổ chức gặp mặt các em với những gửi gắm, những mong mỏi thiết tha. Các lãnh đạo cũng hứa với phụ huynh là sẽ tạo điều kiện tốt nhất về kinh phí, về tinh thần để các em thoải mái, tự tin làm bài tốt. Cũng đúng thôi,mặc dù trường vừa “rinh” được giải nhì toàn quốc trong cuộc thi “Sáng tạo khoa học”, nhưng kì thi học sinh giỏi tỉnh này mới là cái làm nên cơm cháo trong thành tích năm học, trong việc xếp thứ hạng thi đua cho các phòng GD trong tỉnh.
Cái anh chất lượng đại trà thì chẳng cần bàn. Trên chỉ thị bao nhiêu phần trăm khá giỏi thì dưới thiết kế được ngay. Học sinh lớp 6 chưa biết đọc biết viết vẫn lên lớp như thường, có ảnh hưởng gì hòa bình thế giới? Nhưng cái anh mũi nhọn này thì phải nhọn thật, không lơ mơ được.
  Vân Anh và các sĩ tử khác biết rõ gánh nặng trách nhiệm của mình nên lo lắm. Nhưng trong cái lo cũng có niềm vui vì được về thành phố! Một học sinh dân tộc Thái tận vùng sâu xa như Vân Anh thì sự háo hức lại tăng gấp bội. Em nói với tôi: “ Lần này thì em sẽ được tận mắt thấy cái gọi là siêu thị cô nhỉ? Em sẽ mua một thứ gì đó làm kỉ niệm.”
 Mười hai giờ trưa, xe đón ở cổng trường. Chiều tối hôm sau bố Vân Anh gọi điện: “Em nhờ cô ra đón cháu cho em với nhé.” Chín giờ đêm, tôi mới đón được em, em rũ ra như tàu lá chuối héo.Vân Anh kể:
     -  Cả đoàn có 46 người, nhưng họ hợp đồng xe 24 chỗ, chỉ có  thầy trưởng đoàn là ngồi thoải mái, còn chúng em ép nhau mỗi ghế ba, bốn bạn, các bạn nam thì phải đứng. Tối đó vừa mệt, vừa ồn ào vì  phòng quá đông người nên em không ngủ được. Ăn sáng xong chúng em phải đi bộ đến trường khai mạc. Các bạn đòi bắt tắc-xi nhưng thầy trưởng đoàn bảo phải tiết kiệm. Khai mạc xong về khách sạn rồi đi ăn trưa. Em mệt, định nằm một lúc thì thầy giục: “ Những em thi chiều nay soạn đồ để trả phòng, chiều thi xong ra xe về luôn.” Cả mấy đứa buồn phát khóc! Thế là dự định đi siêu thị tiêu tan! Mười hai giờ bọn em lếch thếch kéo nhau ra trường thi ngồi chờ đến giờ thi, bốn rưỡi chiều thi xong, ra cổng trường lên xe, xe chạy vòng vèo bắt khách mãi, em nôn thốc nôn tháo và mê mết chẳng biết gì nữa.
Tôi hỏi em về bài vở, em tươi lên một chút: “ Em thuộc hết nên làm khá trọn vẹn cô ạ. Có một vài ý nhỏ chưa phân tích rõ, sợ không được giải cao thì thương cô Tâm.” Tội nghiệp em. Dự định của em là theo khối B để thi trường y, em muốn thi Sinh nhưng vì thành tích của trường và của ngành nên chấp nhận thi Lịch sử.
   Em ở nhà tôi hơn ba năm nay, thể lực yếu, tôi chăm chút như con đẻ của mình. Xót ruột, tôi phàn nàn với mọi người. Hóa ra mấy hôm nay phụ huynh cũng đang rất bức xúc về cách đối xử tệ hại của phòng đối với con em họ. Được biết, phòng đã duyệt chi  cho cả đoàn 46 người, tiền ăn ở khách sạn 3 ngày đêm, tiền tắc xi, tiền xe đi về như tiêu chuẩn một cán bộ đi công tác. Nghĩ đến cách  kiếm chác của tay trưởng đoàn kia mà phát ớn!


Thứ Sáu, ngày 14 tháng 3 năm 2014

QUỲNH



XEM QUỲNH NỞ

Nuột nà từng cánh khẽ khàng phô
Trời đêm bỗng hửng sáng bao giờ?
Đung đưa nhè nhẹ, êm... êm quá
Thoang thoảng hương bay thơm ngẩn ngơ!
                                                                       NT

HỎI QUỲNH
   Muôn loài rực rỡ buổi bình minh
Nhờ ánh mặt trời tô điểm thêm
Sao em lặng lẽ trong đêm vắng
Âm thầm khoe sắc, nhẹ tỏa hương?
                             NT

 

Thứ Ba, ngày 11 tháng 3 năm 2014

HOA MUỘN (tiếp theo và hết)

Nhờ được mẹ khéo chăm chút, Nụ dần có da có thịt. Trên đôi má mịn màng đã lấy lại sắc hồng mơn mởn. Duy chỉ có đôi mắt vẫn thẳm sâu một nỗi buồn chất chứa.
   Cuối những bức thư nặng trĩu niềm thương nỗi nhớ của anh bao giờ cũng có dòng khẩn nài: “ Ngàn lần anh mong em tha thứ, em yêu! Lúc nào về, anh sẽ bù đắp cho em, em nhé.”. Nhưng tất cả rơi tõm trong sự im lặng.
  Hai năm sau, Nụ lên xe hoa. "Cách đây ba năm, tai nạn giao thông đã cướp đi người vợ trẻ cùng đứa con chưa kịp chào đời của anh." “Thôi thì hãy lấy nghĩa tình  mà vá víu nỗi buồn cho nhau.”
 Nụ tặc lưỡi.
Thế mà, từ bấy đến giờ, hơn mười năm trôi qua, Nụ cứ khô dần đi như cái cây không còn đủ sức hút mỡ màu từ đất.Y học đã bó tay. Chùa nào thiêng, vợ chồng đều đến. Đền nào nổi tiếng, xa mấy Nụ cũng chẳng ngại ngần,chỉ mong sao được nghe một tiếng gọi “ mẹ” ngọt ngào từ môi trẻ. Chồng Nụ  lặng lẽ thở dài: “Âu cũng là số phận”.
  Anh trở về khi mọi sự đã rồi. Không trách cứ. Không thở than. Sau khi xây nhà cho bố mẹ, anh cưới một cô vợ trẻ ít hơn mình đến gần chục tuổi. Ở nhà hơn một năm,anh cứ lặng lẽ thế. Gặp nhau, hai người gật đầu rồi đi qua.
  Con gái đầy tháng, anh lại bay.
   “ Gái một con trông mòn con mắt”. Quả thật, cô vợ của anh bước vào tuổi mười chín, da thịt cứ căng lên, chỗ nào trên cơ thể cũng tròn đầy, màu mỡ. Đôi mắt lá răm lúng liếng sóng sánh nước. Tính tình xởi lởi, phóng khoáng nên bạn bè cô nhiều lắm. Để tránh bà mẹ chồng khó tính, họ không dám tụ tập tại nhà cô mà thường rủ nhau đi chơi đâu đó. Lúc đầu chỉ tuần vài lần, sau thì gần như đêm nào cũng đi. Mẹ chồng nhắc: “Gái có chồng, phải biết giữ gìn ý tứ, không bay nhảy thoải mái như đám thanh niên được đâu.” Cô cong cớn: “ Thanh niên thì chúng cũng chỉ bằng tuổi con. Tại mẹ giục quá nên mẹ con mới gả con sớm thế. Ra đường, nhiều anh còn tưởng con là gái tân đấy mẹ ạ. Vậy mà  phải lấy một anh chồng già, lại phòng không gối chiếc. Con là thiệt thòi nhất đấy!” “ Thiệt thòi cái nỗi gì hả cô - giọng mẹ chồng đã có chiều bực bội - Lấy chồng, có nhà cửa đề huề, ăn sung mặc sướng, hàng tháng lên ngân hàng nhận tiền, con thì tôi chăm cho từ đầu đến cuối. Cô còn đòi gì?”Cô con dâu cười khì khì: “ Thế cũng chưa sướng, có cái còn sướng hơn cơ”, rồi bỏ đi ra ngoài, mặc mẹ chồng bực bội, lẩm bẩm chửi một mình.
 Tai hoạ thực sự đến khi cả làng xôn xao: “ Cô con dâu nhà bà Tám ôm hết tiền theo trai ”.
   Chửi rủa. Tìm kiếm. Cuối cùng bà Tám đành ôm đứa cháu hơn một tuổi mà khóc. “Nhục quá con ơi! Đời tôi sao lại đến nông nỗi này hả trời?”
Nhưng trời thì vẫn xanh màu xanh muôn thuở, chỉ có ông Tám thay đổi: ông nằm liệt giường sau cơn tai biến mạch máu não.
  Con khóc gào gọi mẹ. Bà khóc thầm gọi trời. Ông nằm nhìn trân trối lên trần nhà, vô cảm.Căn nhà rộng thênh thang lạnh tựa nhà mồ.
Được tin, anh về nước. Vẫn lặng lẽ không một lời trách cứ, không một tiếng thở than.Bố anh trút hơi thở cuối cùng.  Mọi người khóc lóc thảm thiết, anh lặng im.
   Mấy tháng sau, nhiều người trong làng cũng không còn nhận ra anh nữa: Khuôn mặt hốc hác, già như một ông cụ ngoài bảy mươi, đầu tóc bù xù, dính đầy bùn đất, quần áo tả tơi, trong tay cầm cây gậy, vạch vệ cỏ bên đường như đang tìm kiếm một vật gì bị mất. Gặp ai, anh cũng nhìn rồi cười hềnh hệch, chẳng nói gì.
  Chục năm nay, người làng đã quen với hình ảnh ấy. Có người thở dài xa xót, có kẻ chì chiết cay độc: “Đời cha ăn mặn, đời con khát nước”

           Một quá khứ tưởng đã ngủ yên bỗng hôm nay  thức dậy cồn cào, cuộn xoáy trong lòng Nụ. Cô vùng dậy, dắt xe ra, phóng đi.Gặp hai bà cháu giữa đường, Nụ cúi xuống, lấy hai bàn tay ấp vào đôi má chín lựng của con bé:
 -  Ngày mai con mang sách vở đến học, nhớ chưa?
Con bé lí nhí :
-         Dạ. Con nhớ rồi!
Vì nó quá yếu, kiến thức hổng nhiều nên Nụ bảo bà cho cháu ở lại nhà cô. Ngày   Nụ cho học cùng với lớp, đêm cô kèm thêm. May là nó cũng khá sáng dạ, chỉ vì ở tiểu học đi học bữa đực, bữa cái nên mới thế. Đêm, Nụ ôm con bé vào lòng, ngửi mùi tóc khét nắng của nó mà trỗi lên một niềm thương, một nỗi đau, một sự xót xa khó tả. Nước mắt Nụ rơi trên má nó...
“ Ở nhà con ít tắm rửa, gội đầu, đúng không? Tóc tai gì mà rối mù thế này?” Vừa tắm và gội đầu cho con bé, Nụ vừa hỏi bằng giọng xót xa. “ Bà bảo phải tiết kiệm đó cô, mỗi tháng chỉ gội đầu hai lần thôi, tốn lắm.” “ Trời ạ, để rồi cô mua cái lược dày chải chấy cho con, chấy nhiều thế bạn không muốn ngồi gần đâu, nghe chưa?” Hai ngày một lần gội, tóc con bé đã có vẻ mượt ra, chấy cũng bớt đi nhiều. Nhìn nó xúng xính trong bộ đồ mới mà Nụ mua cho, cô thấy lòng mình ấm lạ.
   Bà Tám nhờ người mang đến khi thì mớ lạc, khi vài cân đỗ xanh. “ Ơn nó tôi chẳng biết trả bao giờ cho hết!”, bà thường rơm rớm nước mắt nói với mọi người như thế.

  Niềm vui bất ngờ đến với ta thường làm ta khó mà nghĩ rằng đó là sự thực. Nụ đã tưởng như mình đang bay trong mơ khi bác sĩ đã từng khám cho cô trước đây khẳng định cô đã có thai: “Tử cung của cô  như một bông hoa bị héo đi, khô quắt lại, nay nó đã hồi sinh. Hiện tượng này, trong hơn hai chục năm làm nghề y, tôi mới gặp vài lần. Chúc mừng cô!”
   Nụ oà khóc. Khóc nức nở. Khóc như đứa trẻ mất mẹ lâu lắm nay bỗng nhiên mẹ xuất hiện trước mặt mình. Chồng cô cũng ôm vợ nghẹn ngào: “Trời xanh còn có mắt, em ơi !”Cô bé ngước mắt hồn nhiên cười:
-         Ơ, thế thì vui quá! Con sẽ được bế em, đúng không cô?
 Nụ ôm bé vào lòng, vuốt nhẹ lên mái tóc thơm thơm của nó:
-         Ừ, con sẽ bế em. Hai chị em con phải thật yêu thương nhau, nhớ chưa?
Bé nép vào ngực Nụ đáp nhỏ:
- Dạ, con nhớ rồi!
                                                                               

Chủ Nhật, ngày 09 tháng 3 năm 2014

HOA MUỘN

                             ( Truyện ngắn của Nhật Thành)

   Đã quá nửa tháng sáu. Hơn một giờ chiều, không khí oi nồng ngột ngạt đến là khó chịu. Ngồi trong nhà, Nụ có cảm giác như đang ở trong một nồi hấp khổng lồ. Chiếc quạt điện, công cụ làm mát duy nhất, cũng đang phả ra những luồng gió nóng hầm hập. Nụ bật dậy, mở cửa bước ra ngoài. Lửa từ trên trời đổ xuống, tràn lênh láng trên đường nhựa, chảy theo những ngõ xóm lát bê tông. Cây cối đừng im lìm chịu trận.Thật vắng lặng. Một tiếng gà trưa cất lên rồi chìm ngay vào biển lửa khổng lồ...
  Đang định quay vào, Nụ bồng thoáng nghe một tiếng gọi ngập ngừng.
-         Cô ơi...
Nụ bước ra, nheo mắt lại vì nắng.
Đứa cháu khoảng mười một, mười hai tuổi, nắm chặt lấy tay bà, khuôn mặt chín như gấc. Còn người bà, bối rối bỏ nón cầm tay, nhìn Nụ như kẻ có tội:
-         Tôi ...bà cháu tôi ...xin đến nhờ cô...
Nụ nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà, gần như kéo cả hai bà cháu bước qua khỏi cánh  cổng sắt:
-         Nhờ gì thì cũng vào trong nhà đã nào ! Đứng đây để nướng cho chín à?
   Họ vào trong nhà. Không khí đặc quánh lại trong cái nóng nồi hấp.
Cô bé cúi mặt, vân vê tà áo quăn queo . Bà cụ lại ngập ngừng khổ sở:
-         Chả là năm nay cháu nó đã lên lớp sáu...Thực sự thì...Thôi thì mọi sự nhờ cô...mong cô rộng lòng...Tôi....tôi...
-         Xin cho nó học thêm chứ gì? - Nụ cắt lời, đứng dậy rót  nước,trong lòng đã bắt đầu thấy chống chếnh.
-         Vâng, mong cô rộng lòng giúp cho. Nó giờ như trẻ mồ côi, tội lắm!
 Tim Nụ như bị ai đó nắm chặt, không đập được nữa. Nụ muốn nói một câu gì đó để phá tan bầu không khí nặng nề này, nhưng cổ họng nghẹn ứ. Mắt Nụ mờ dần đi, hai giọt nước lăn nhanh trên má.
  Không khí ngột ngạt. Đứa bé sợ hãi nhìn Nụ, nắm chặt tay bà:
-         Thôi, cháu không học đâu. Về đi bà!
Người bà uể oải đứng dậy, nói trong nước mắt:
-         Tôi cắn rơm cắn cỏ, ngàn lần mong cô tha thứ... Đáng lẽ tôi không nên ...Thôi, bà cháu xin phép cô...
 Nụ chẳng nói được gì, thẫn thờ nhìn theo bóng dáng liêu xiêu của hai bà cháu ngập trong cái nắng trưa hè.
 Trở vào nhà, nằm vật ra giường, câu nói của bà cụ như vẳng lại từ một quá khứ xa xôi: “ Ngàn lần mong cô tha thứ...Ngàn lần mong em tha thứ...” Sao mà mẹ con nhà họ nói giống nhau đến thế?
   Ngày ấy, bước sang tuổi hai mươi, Nụ đã là cô giáo. Ra trường, Nụ được phân về công tác tại một  ngôi trường  chỉ cách nhà có hơn mười cây số.
Thứ bảy, bầu trời hình như xanh hơn, gió hình như mát hơn, ngay cả đám mây cũng trôi nhẹ nhàng hơn. Thứ bảy, đêm hình như ngắn lại. Thứ bảy, cô giáo Nụ trở thành cô bé dễ thương với hai bím tóc dài mượt được tết gọn, thả từ bờ vai tròn chảy xuống gò bồng đảo thanh tân đang phập phồng trong làn áo mỏng. Mỗi tuần, anh và Nụ chỉ có một đêm dành cho nhau. Chiều chủ nhật anh đã phải đi. Biết làm sao được. Cơ quan của anh thì ở xa...
  Gom thương góp nhớ suốt cả tuần nhưng khi gặp nhau, anh chẳng nói gì nhiều, chỉ nhìn sâu vào mắt người yêu. “Sao anh nhìn em khiếp thế? Một tuần gặp nhau, em lạ lắm sao?” “Anh muốn soi mãi bóng mình trong đó để hình bóng anh luôn trong mắt em.”  “Ngốc ạ. Em phải cất giữ hình anh trong tim chứ. Để trong mắt, người khác nhìn vào thấy đẹp trai quá rồi lại yêu mất thì sao?” “Ừ nhỉ, nhất là yêu bộ đồ xanh công nhân này này!”
Cả hai cùng cười. Rồi im lặng. Triệu triệu vì sao trên trời nhấp nháy theo từng nhịp đập của hai  trái tim đang yêu.
  Anh hơn Nụ ba tuổi, nhà ở ngay xóm trên. Vốn là bạn chăn trâu từ nhỏ, Nụ mến anh vì luôn được anh bênh vực mỗi khi có “nội chiến” trong đám trẻ chăn trâu.Càng lớn, Nụ càng xinh đẹp, một vẻ đẹp đài các, khác hẳn với đám bạn trong làng.
  Xóm nông trang của Nụ ngày ấy thường con cái chỉ học xong cấp hai là nghỉ. Thứ nhất, vì trường cấp ba quá xa. Thứ hai, đất sản xuất thì nhiều, lại chủ yếu là đất khô, làm màu, công việc đồng áng gần như quanh năm không bao giờ hết. Thế là, thay cho ngày hai buổi mài đũng quần trên ghế nhà trường, các cô cậu tuổi mười lăm, mười sáu đua nhau mài đũng quần trên nương ngô, bãi lạc.Nghỉ học sớm, rồi đua nhau lấy vợ lấy chồng từ lúc mười sáu, mười bảy tuổi.
 Anh xin bố mẹ cho học lên, rồi đi trung cấp cơ khí. Lúc anh đi học nghề, Nụ bắt đầu vào cấp ba. Anh ra trường đi làm, Nụ vào sư phạm. Kể cũng lạ, suốt mấy năm học ở trường, Nụ bỏ ngoài tai những lời tán tỉnh, dửng dưng trước mọi sự quan tâm của các  chàng trai, đến nỗi, họ đặt cho Nụ cái biệt danh: “tim gỗ”. Vậy mà trái tim gỗ ấy đã rung lên khi nghe lời tỏ tình vụng về của anh công nhân trong hè cuối cùng chuẩn bị làm cô giáo.Yêu nhau đã khá lâu, nhưng anh vẫn không dám tiến xa hơn ngoài cái nắm tay thật chặt trước khi ra về. Nụ còn nhớ, đêm ấy trăng sáng lắm. Trăng thả sợi vàng xuống mặt ao, trăng dát ánh bạc lên vòm lá, ánh trăng lả lơi cùng gió đùa giỡn trong vườn ngô.
-         Thôi, khuya rồi, về đi anh!
 Anh lại nắm chặt tay Nụ, nhìn sâu vào đôi mắt người yêu:
-         Em, trong bài  hát “ Tình yêu bên cửa sổ” có câu: Tạm biệt rồi còn đọng lại những...”
Nụ trừng mắt. Anh vội nói thật nhanh:
-         Tạm biệt rồi,còn đọng lại ánh mắt em. Thôi, anh về đây.
 Vào giường nằm, Nụ  bật cười một mình. Anh chàng cũng láu cá thật!
    Thế rồi , hè năm ấy, anh quyết định đi xuất khẩu lao động. Trong thời gian chờ học tiếng trước khi bay, hai đứa cùng đi xem phim, xem ca nhạc. Những đêm ngồi bên nhau khuya hơn.Nghĩ đến ba năm đằng đẵng, lòng cả hai đều trĩu nặng. “Thôi, phải bứt phá em ạ. Lương nhà nước ba cọc ba đồng, đến khi nào cho đủ ăn, đừng nói là làm giàu. Thời buổi này, nghèo quá người ta khinh. Lúc về, có vốn, anh mở xưởng hẳn hoi. Em ở nhà quản lí công nhân cho anh, anh trả gấp mười lương dạy học của em”. “Thôi đi ông tướng. Đi thì cứ biết đi. Ai biết về có còn là của em không.” “Anh chỉ sợ em thay lòng đổi dạ. Còn anh, mãi chẳng bao giờ hết yêu em !”
 Anh quàng tay, ghì chặt Nụ vào lòng, môi tìm môi, gắn chặt.
  Khi bắt đầu vào năm học mới cũng là lúc anh đi Hà Nội học tiếng. Vì bận chuẩn bị khai giảng, Nụ ở lại trường ngày chủ nhật. Anh xuống, hai đứa đã thức trọn đêm bên nhau. Nụ đã trao anh tất cả. Tự nguyện hiến dâng, không nuối tiếc. Anh đã khóc. Những giọt nước mắt biết ơn. Những giọt nước mắt thương yêu. Những giọt nước mắt của niềm hạnh phúc...Nụ còn nhớ, mẹ như ngất đi khi phát hiện lông mày con gái dựng ngược lên, nước da xanh tái.Kinh nghiệm và linh tính của người mẹ đã làm bà đứng không vững nữa, giọng lạc hẳn đi:
-         Chết thật rồi con ơi! Có phải con đã...
-         Sao hả mẹ? - Nụ lo lắng nhìn mẹ.
 Mẹ khuỵu xuống, mặt cắt không còn giọt máu:
-         Hỏng rồi con ơi! Con bôi tro trát trấu lên mặt bố mẹ rồi!
Hoảng hốt, Nụ gọi anh về. Anh quyết định ngay:
-         Thế càng tốt, anh sẽ bảo bố mẹ đến dạm hỏi và cưới ngay trước khi anh đi.
“Vợ con gì? Dẹp! Làm thằng đàn ông phải biết lo sự nghiệp trước đã. Anh định lo cưới vợ rồi bỏ lỡ mất chuyến đi này sao? Anh có biết mẹ phải chạy vạy, lạy lục người ta khổ sở như thế nào mới vay đủ tiền cho anh đi không?” Mẹ đã quát lên như thế khi nghe anh đòi cưới vợ.
-         Nhưng cô ấy đã....
-         Biết rồi, nó có thai chứ gì? Bảo nó phá đi. Hết bao nhiêu tiền mẹ lo !
-         Con xin mẹ ! Mẹ đừng nói chuyện thất đức ấy. Con của chúng con có tội gì đâu!
  Mẹ anh vẫn kiên quyết:
-         Nghe hay không thì tuỳ. Mẹ chưa thể làm đám cưới cho anh được.
-         Được, vậy con cũng có quyền của con. Con sẽ không đi xuất khẩu lao động nữa.
Biết tính anh con trai út, mẹ hạ giọng:
-         Thôi, để mẹ tính.
Theo kế hoạch của mẹ, anh vẫn tiếp tục học tiếng cho xong, ở nhà mẹ lo liệu các thứ rồi trước khi bay, làm thủ tục cưới nhanh, chủ yếu báo với bà con xóm giềng, ở nhà mẹ có trách nhiệm chăm cho hai mẹ con. Khi nào anh về, sẽ làm đám cưới thật to.
  Anh trình bày kế hoạch của mẹ với gia đình Nụ. “Thôi, lỡ thì theo sự lỡ vậy. Con cái khôn ba năm dại một giờ, biết làm sao!”-  Mẹ Nụ thở dài, nói với chồng.
  Còn hai ngày nữa anh kết thúc đợt học tiếng . Đang nóng lòng chờ anh thì mẹ anh xuống tận kí túc. Nụ ngạc nhiên:
-         Ô, bác ! Bác xuống có việc gì thế ạ?
-         Cháu khoẻ không? Bác cắt được chén thuốc dưỡng thai, nghe bảo uống tốt lắm. Nồi đâu, bác sắc cho.
Nụ cảm động:
-         Cháu cảm ơn ạ. Bác chu đáo quá ! Thôi, bác cứ để đó, tối cháu sắc cũng được.
-         Người ta dặn phải sắc đúng cách, cháu ạ. Để cháu làm bác không yên tâm. Thôi, lấy nồi đây cho bác.
Mùi nước thuốc hăng hắc, nhưng nghĩ đến tấm lòng mẹ chồng tương lai, Nụ cố uống một hơi hết cả bát cho mẹ vui lòng.
  Tối ấy, đang ngủ, Nụ bỗng thấy bụng nhói đau. Rồi cơn đau ngày một dữ dội. Nụ gọi cô đồng nghiệp phòng bên cạnh. Khi chạy sang, Minh kinh hoàng: giường chiếu, chăn màn bê bết máu. Cả kí túc náo loạn lên. Kẻ chuẩn bị xe, người thu dọn đồ đạc đưa Nụ đi cấp cứu.
 Anh về. Chết lặng khi nhìn thấy người yêu đang chìm mê mệt trên giường bệnh.
Đám cưới đã không diễn ra.
Người ra đi mang theo nỗi đau không thể sẻ chia.Người ở lại ôm nỗi buồn một mình cay đắng.Hai gia đình trở thành kẻ thù của nhau...
“Ừ, bà cho nó uống thuốc phá thai đấy, thì sao nào ? Cháu bà, bà không muốn nuôi thì bà phá. Nó định dở bài dùng con để cản trở sự nghiệp của con trai bà ư? Đừng hòng! Mẹ con nhà bà cũng đừng ngồi đó mà chờ hưởng của. Bà mất gần trăm triệu bạc, chẳng lẽ khi về, nó đem vun vén cho vợ con nó sao? Thôi, con gái có thì, tuổi nó cũng kha khá rồi đó, xem chỗ nào vừa đôi phải lứa thì gả đi. Bằng tuổi ấy, con nhà người ta đã tay bồng, tay dắt rồi đấy.”
“Đồ giết người! Quân ác nhân! Bà cầu cho trời tru đất diệt nòi giống nhà mày. Con bà dù có hoang thai năm lần bảy lượt, bà cũng không thèm gả cho nhà mày, biết chưa? Hả?”
   Nụ chết lặng đi trước cuộc đấu khẩu rợn người.

                         (còn nữa)