Mời bạn cùng chia sẻ với blog HƯƠNG NGÀN của Nhật Thành.

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2016

TÌNH ẢO

  
  Nhận được tin nhắn của anh, tim nàng cứ thon thót, thon thót, tưởng chừng như nó muốn ra khỏi lồng ngực mà nhảy điệu valse. Ừ đấy, không ra được, nằm trong lồng ngực mà nàng vẫn cảm nhận rõ những bước chân nhẹ nhàng, mềm mại của nó.Ừ đấy, nàng không chỉ cảm nhận, nàng còn nghe được cả âm hưởng nhẹ nhàng, bay bổng của giai điệu bản nhạc vọng ra từ lồng ngực nàng. Tâm hồn nàng lâng lâng, bay lên, bay lên như quả bóng bay đang từ giã mặt đất, nơi chứa những âu lo, phiền muộn để đến gần với đám mây xốp hồng trên kia. Đám mây bồng bềnh bay, mang theo vị ngọt của nụ hôn, hơi nồng nàn của da thịt. Nàng  mơ màng  nhắm mắt lại để nhìn ánh mắt anh được rõ hơn, ánh mắt tha thiết, dịu dàng, đắm đuối! Nàng nhắm mắt lại để cảm nhận rõ hơn vòng tay ôm riết ghì chặt của anh.Vòng tay vừa cứng cáp, vừa mềm mại! Nàng nhắm mắt lại hít sâu vào đáy phổi mùi da thịt anh yêu thương và quyến rũ!
Chẳng biết nàng đi hay bay đến chỗ hẹn. Cô chủ quán mang ra một chai nước chè đâm sánh đặc.  Nàng mỉm cười cảm ơn khi cô rót một cốc mời nàng, mùi chè đâm thơm thơm ngòn ngọt.
-         Em uống gì?
-         Dạ, chị cho em một nâu.
Nàng cắm tai nghe vào điện thoại. Vừa nghe nhạc, nàng vừa mơ màng thấy mình đã ngồi gọn trong vòng tay anh trong phòng khách sạn. Anh hôn lên trán nàng:
-         Nhớ anh không?
-         Không!
-         Yêu anh không?
-         Không!
-         Giận anh không?
-         Có!
   Anh cười, nụ cười mê hồn và lấy tay khẽ bẹo vào má nàng:
-         Giận thì giận mà thương lại nhiều hơn, đúng không?
-         Ghét!
Rồi nàng cười hạnh phúc.Tự nhiên má nàng ửng đỏ. Hương café  dìu dịu  lan tỏa…Ừ, làm kẻ thứ ba thì đã sao? Ai bảo chị ta già thế, xấu thế? Ai bảo chị ta không biết giữ chồng? Anh ấy yêu mình và hứa sẽ là của mình! Chắc chắn thế.
Chợt điện thoại sáng lên: “ Em yêu! Hôm nay là NGÀY GIA ĐÌNH,  anh phải chở nái xề nhà anh và hai nhóc về ngoại. Sẽ gặp em sau, đừng giận nhé.”
Nàng nhấp ngụm café đắng chát. Gió cuốn bụi bay mù mắt. Trời vần vũ những đám mây đen!

   

10 nhận xét:

  1. Ôi trời! Tay nào dám đối đãi với thân phận ngọc ngà này như rứa? Mách chị, chị đến cho hắn một trận te tua luôn em iu ơi...
    Văn viết tuyệt hay! Một lát cắt của tâm hồn thật lãng mạn bỗng đứt phựt bởi thực tế phũ phàng! Cứ nghĩ rằng không thực tế trải nghiệm thật khó mà viết ra được cái hồn văn như vầy.Thú vị quá đi!

    Trả lờiXóa
  2. Em cảm ơn chị đã có lời khen. Vui quá đi!
    "Nàng" trong truyện có lẽ quá ảo tưởng, quá tự tin vào sự xinh đẹp trẻ trung của mình. Nếu "nàng" gạt ra khỏi đầu những hình dung tưởng tượng lãng mạn thì sẽ nhận chân được mối quan hệ của "nàng" với gã kia thực ra là cái gì. Gã có thể âu yếm, ngọt ngào, lãng mạn với cô nhân tình xinh đẹp,nhưng đó là tình cảm dởm. Gã gọi vợ là "nái xề" nhưng là "nái xề nhà anh", đó mới chính là tình cảm chân thật.
    Nhân ngày gia đình, em muốn viết một cái gì đó thức tỉnh những kẻ đang muốn làm người thứ ba phá hạnh phúc gia đình người khác đó chị.

    Trả lờiXóa
  3. Lâu ngày trở lại, lợi hại hơn xưa ...
    Chuyện này viết hay ẢO ẢNH truyện thật đưa cả người đọc vào miền ảo ảnh luôn

    Trả lờiXóa
  4. Hì...nhảy nhót bên Phây
    Chán rồi về đây
    Quét nhà dọn bếp
    Mạng nhện giăng đầy!
    NT cảm ơn Mưa đã sang chơi.

    Trả lờiXóa
  5. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  6. Nhật Thành sang F và Hương Ngàn cũng không còn nống nàn thơm tho như trước nữa.Tất cả đều có một thời của nó thôi mà.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, cái gì qua thì thì thôi anh Tuân nhỉ?

      Xóa
    2. Dạ, cái gì qua thì thì thôi anh Tuân nhỉ?

      Xóa
  7. Dù tình ảo hay tình thật cũng đều có lúc ngọt ngào hay đắng chát, mây trắng trong lành hay mây đen vần vũ. Cuộc sống và tình yêu luôn vậy mà em. Hihiii...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng thế anh. Nhưng đặt tên TÌNH ẢO em muốn thiên về nội dung của truyện. Từ đầu đến cuối, "nàng" chỉ sống với tình yêu trong tưởng tượng! Khi con người ta không dám hoặc không được phép công khai tình cảm với một ai đó mà con tim mình xốn xang thì chỉ tự thêu dệt nên tình yêu bằng những mộng ảo của mình mà thôi. Cả truyện thật nhất chỉ là dòng tin nhắn của "chàng". Chừng đó đã đủ thức tỉnh những mộng ảo của "nàng" chưa anh Quang Thứ nhỉ?

      Xóa