Mời bạn cùng chia sẻ với blog HƯƠNG NGÀN của Nhật Thành.

Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

THAY ĐỔI???

Có tiếng xe tắt máy trước cổng. Nàng rời mắt khỏi màn hình máy tính, nhìn ra ngoài qua song cửa sổ. Một thoáng ngạc nhiên và sau đó là sự bực bội vô cớ len nhẹ vào lòng nàng. Hắn đứng trước cổng, tay ngập ngừng giơ lên rồi hạ xuống. Hắn ngó vào. Qua khung cửa, hắn đã thấy nàng. Một chút phân vân, hắn gọi nhỏ: “ Có nhà không em?”. Nàng giả tảng phớt lờ như không nghe thấy, cúi xuống gõ tiếp vào bàn phím. Chữ cái ghép loạn xạ. Nàng cố hất cái cục nặng như chì đeo bám trong lồng ngực ra ngoài qua tiếng thở dài. “Mở cửa cho anh với!” Hắn lại gọi khẽ. Con mực ngoáy đuôi, kêu ăng ẳng.
Nàng uể oải đứng dậy, chậm rãi bước ra. Hắn nhìn nàng, bối rối, lúng túng: “ Em… không đi trường à?” Nàng im lặng. Hắn thừa biết hôm nay là ngày nghỉ chuyên môn của nàng. Nàng rút chốt, hắn nhanh nhẹn đẩy cánh cổng rộng ra và dắt xe vào, nở một nụ cười cơ học. “Hừ, nàng thầm nghĩ, trước đây mỗi khi hắn phóng xe về, dù là đang rán dở món trứng trên bếp, nàng cũng phải dừng ngay lại mà chạy ra mở cổng, mà cười thật tươi và hỏi: “Bố nó đã về rồi à?” Nếu chậm một phút,  hắn sẽ trợn trừng mắt, quát: “ Làm gì mà chết gí trong đó hả?”. Dạo này hắn đã… thay đổi?
  Xách một túi quà to đặt lên bàn, hắn gãi gãi đầu: “ Anh đến gặp hai con, mua cho chúng ít quà.” Nàng vẫn im lặng. Chẳng lẽ hắn quên là giờ này bọn trẻ đang ở trường? Liếc nhìn túi quà, nàng nhận ra ngoài mấy dây sữa tươi và mấy gói bim bim là một bình sữa tắm loại nàng hay dùng: Em tắm anh yêu. Yêu đâu chẳng thấy, chỉ thấy trước đây hắn thường mỉa mai mỗi khi nàng mua về: “Tóc quăn chải lược đồi mồi/Chải đứng chải ngồi quăn vẫn hoàn quăn. Người ấy có mà tắm sữa tiên cũng thế thôi. Để tiền mua mấy chai bia còn có ích hơn! ” Thế mà giờ tự tay hắn mua đến cho nàng. Ừ nhỉ, chắc hắn đã… thay đổi?
  Nàng lặng lặng rót nước. Hăn nhìn nàng, giả lả: “ Em không dùng chè xanh nữa à? Ừ mà nước lọc cũng…tốt cho sức khỏe, nhỉ?” Nàng khẽ nhếch một bên mép, nhưng vẫn nín thinh. Hồi trước, dù bận mấy, sáng mai nàng cũng phải om cho được một ấm chè. Buổi sáng phải có cốc chè xanh nóng giòn, việc cỏn con đó mà cũng không thực hiện được thì làm vợ làm quái gì. Hắn bảo thế. Khuya, có hôm sực nhớ hết chè, nàng phải tức tốc đạp xe ra quán mua bằng được. Giờ nói thế, có nghĩa là hắn đã ….thay đổi?
  Hắn nhớm dậy, chuyển sang ngồi sát bên nàng. Nàng khẽ dịch ra. “Dạo này em sống có ổn không?” Thế nào là ổn? Nàng thầm nghĩ. Sáng dạy, chiều dạy, tối soạn bài, kèm con học. Việc nhà tranh thủ sáng sớm hoặc buổi trưa. Đồng lương công chức. Trong đầu, nhẩm phép chia cho tốt để chia cho tròn, nhẩm phép trừ cho thạo để kẻo vướng số âm. Nếu nói thế là ổn thì quá ổn! Ừ mà hắn lại biết quan tâm đến nàng nữa cơ đấy! Hắn lại muốn ngồi gần nàng nữa cơ đấy! Hắn… thay đổi thật rồi sao?
   Trước, hắn bảo hắn không muốn nhìn mặt nàng, ngồi gần nàng ăn cơm mất ngon, ngủ cùng giường với nàng mất cả hứng! Đàn bà gì mà suốt ngày cau có, bực dọc, rên la đủ thứ.Không có tiền thì đã sao? Khối người nợ nần chồng chất mà vẫn sống phởn phơ đấy thôi?  Đàn ông lang bang ở ngoài, vui vẻ tí chút thì đã sao? Nếu không có những người đàn ông như hắn thì quán xá mở ra để chưng hàng à? Những cô gái chân dài eo thon mông nở ngực đầy uốn éo cho ma nhìn à? Người ta cũng là đàn bà đấy, nhưng ở bên  người ta chẳng khác nào ở chốn thiên đường! Thiên đường của hắn  lời nói êm nhẹ như gió thu, bàn tay mát dịu như mưa xuân. Khi hắn nằm thoải mái trên ghế đệm mút,  thiên đường oàm người từ bên này sang bên kia để lấy ráy tai cho hắn, hắn cảm nhận sự hừng hực  nồng nàn từ bộ ngực tròn đầy nhưng nhức, quyến rũ đến mê hồn. Hắn đê mê, rạo rực trong từng tế bào. Bạn bè bảo: “Tỉnh lại đi kẻo hối không kịp!” Hắn cười: “ Chẳng việc gì phải hối! Từ bỏ địa ngục để đến với thiên đường thì có gì mà hối?” Thiên đường của hắn, một cô gái ở tiệm cắt tóc xinh như cô gái trong Hồng lâu mộng, và … làm tình mới tuyệt làm sao! Hắn cao hứng khoe với bạn bè ngay cả khi có mặt nàng.Ừ thì cũng có khi thiên đường giận hờn trách cứ ghen tuông nhưng trông lúc đó hắn vẫn thấy đáng yêu, đâu có kiểu mặt hầm hầm như trời động giông thế kia. Mới nhìn đã mất cả hứng!
  “Dạo này em sống có ổn không?” Hắn đã biết lo cho nàng? Hắn đang quan tâm đến nàng? Hắn thay đổi đến thế kia ư?
  Hắn nhìn sang nàng, ánh mắt vừa dịu dàng, vừa tỏ ta  biết lỗi. “ Anh muốn chúng mình cùng nghĩ lại…” Giọng hắn buồn như chiều heo may. Thoáng chốc, lòng nàng chênh chao.
Bỗng chuông điện thoại đổ dồn…Bấm phím xanh, hắn gắt: “ Đang họp!” rồi nhấn luôn phím đỏ. Màn hình điện thoại sáng nấn ná một chút rồi tối lại.
  Nàng chợt bừng tỉnh. Hắn không hề thay đổi. Chỉ có một sự thay đổi thôi: trước đây nàng là người gọi, còn kẻ vừa gọi đó đang ngồi bên cạnh hắn như nàng hôm nay. Nàng đứng dậy, giọng băng giá:

 -  Anh về đi. Tôi đang rất bận. Và nhớ đừng bao giờ đến khi tôi ở nhà!
                                                                    
                                                                                    Quỳ Hợp,  11/8/2014

50 nhận xét:

  1. ...
    - - Anh về đi. Tôi đang rất bận. Và nhớ đừng bao giờ đến khi tôi ở nhà! Mà có đến thì...
    - Thì sao em ?
    Nàng rót từng tiếng một rành rọt :
    - Hãy đừng áo xống gì luôn khoe cơ bắp như lão Tân kia mới là dáng đàn ông !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Một kiểu còm ment ấn tượng!

      Xóa
    2. Nàng rót từng tiếng một rành rọt :
      - Hãy đừng áo xống gì luôn khoe cơ bắp như lão Tân kia mới là dáng đàn ông !
      - Em nói sao?Lão Tân nào? Ở đâu?
      Nàng nhìn quanh một lúc, ngơ ngác:
      - Ừ nhỉ, hình như lão biến từ khi em mở chốt cổng.

      Xóa
    3. Lão Tan còm thật là vui
      Quay qua đã thấy lão lui lúc nào
      Xương sườn xương sống bay vèo
      Để em tôi cả buổi chiều ngẩn ngơ

      Xóa
    4. (...Đàn ông lang bang ở ngoài, vui vẻ tí chút thì đã sao? Nếu không có những người đàn ông như hắn thì quán xá mở ra để chưng hàng à? Những cô gái chân dài eo thon mông nở ngực đầy uốn éo cho ma nhìn à? Người ta cũng là đàn bà đấy, nhưng ở bên người ta chẳng khác nào ở chốn thiên đường! Thiên đường của hắn lời nói êm nhẹ như gió thu, bàn tay mát dịu như mưa xuân. Khi hắn nằm thoải mái trên ghế đệm mút, thiên đường oàm người từ bên này sang bên kia để lấy ráy tai cho hắn, hắn cảm nhận sự hừng hực nồng nàn từ bộ ngực tròn đầy nhưng nhức, quyến rũ đến mê hồn. Hắn đê mê, rạo rực trong từng tế bào. Bạn bè bảo: “Tỉnh lại đi kẻo hối không kịp!” Hắn cười: “ Chẳng việc gì phải hối! Từ bỏ địa ngục để đến với thiên đường thì có gì mà hối?” Thiên đường của hắn, một cô gái ở tiệm cắt tóc xinh như cô gái trong Hồng lâu mộng, và … làm tình mới tuyệt làm sao! Hắn cao hứng khoe với bạn bè ngay cả khi có mặt nàng.)
      Chắc đoạn này nói với Lão Tân_ 262 đây mà
      Em gái chị thật là bạo mồm và ngòi bút sắc sảo như lưỡi dao lam/ Khối anh đọc mà run mà ngại....
      hihi

      Xóa
    5. Chị nói thế lão thù em đấy.
      Chị ơi, lưỡi dao lam ấy bị...mẻ rồi, cạo râu e không được nữa nên họ chỉ ....rung đùi thôi.
      Cảm ơn chị đã sang chơi ạ. Luôn vui chị nhé

      Xóa
  2. Anh về đi kẻo trời nổi bão dông.
    Tôi đã quen với mùa đông lạnh giá.
    Ngày xa xưa, chẳng còn tội tình gì

    Bản chất thì khó có thể thay đổi phải không chị? Em sang đọc để hiểu Nàng hơn!
    Dịu dàng nhưng mạnh mẽ đầy nghị lực, nàng khiến em nhớ hình ảnh một cây liễu bên bờ sông nhà em..

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Từ khi hắn vào đến phút cuối, nàng nói có 1 lần, chắc mặt nàng cũng giống trời động giông rồi em.
      Đừng đồng nhất nàng với chị nha. Hôm nay chị để trống không đề thể loại kẻo có lão dùng kính đen soi vào và...chê.
      Hì...

      Xóa
    2. Lão kính đen ấy không dám chê nữa đâu chị ạ.

      Xóa
    3. Thế chắc lão đang bị... đau răng hở em?
      Không có lời chê của lão, chị cũng thấy không yên tâm.

      Xóa
  3. Câu văn: "trước đây nàng là người gọi, còn kẻ vừa gọi đó đang ngồi bên cạnh hắn như nàng hôm nay", hình như phải điều chỉnh lại là: trước đây nàng là người gọi, còn kẻ vừa gọi đó giống như nàng đang ngồi bên cạnh hắn hôm nay. Phải không Nhật Thành? Vì "kẻ vừa gọi đó" cho hắn hiện đâu có ngồi bên cạnh hắn mà chỉ có nàng đang ngồi cạnh bên?...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lúc nãy vì vội nên anh dùng nic của hộp thư Gmail com nhận xét cho em. Anh chúc em luôn khỏe vui và có thêm nhiều sáng tác hay nhé!

      Xóa
    2. Ngồi bên cạnh hắn nhưng không "như nàng hôm nay" được. Vì kẻ đó khi ngồi bên hắn sẽ tạo ra thiên đường, còn nàng thì chỉ dẫn hắn tới địa ngục!
      Cảm ơn anh.

      Xóa
    3. Câu văn của NT vẫn đúng mà nỏ cần phải sửa mô anh QT ơi.
      " Giang sơn dị cải, bản tính nan di" mà em. Em gái chị đã kịp nhận ra điều này sau một chút chung chiêng: Hắn đã thay đổi???.
      Truyện viết nhẹ nhàng như một lời tự thoại mà khá sauu sắc bởi sự bừng ngộ về cái bản tính của một con người dẫu có cố gắng che đậy thì nó vẫn lộ ra.
      Chị vẫn là một fen hâm mộ truyện ngắn của em đấy

      Xóa
    4. Cứ dám cãi cô giáo dạy văn về ngữ pháp. To gan thật chị nhỉ?
      Cứ có lời com của chị là em vui vì được ...khen! Hì...

      Xóa
  4. Thời gian thay đổi... Nàng cũng thay đổi . Hắn cũng có vẻ thay đổi... Nhưng cuối cùng mọi thứ thay đổi mà Hắn không chịu thay đổi TỨC QUÁ ĐI.... hí hí.....
    Chuyên này rất hay nếu đăng báo là dc độc giả hường ứng nhiệt tình đấy.....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Quả thật, đang mừng hí hửng vì tưởng hắn thay đổi. Tức là tức cái cuộc điện thoại đến không đúng lúc kia kìa.
      Đăng lên blog mà được mọi người khen chê là sướng rồi đó Mưa.

      Xóa
  5. Chị rất thích cách viết chuyện của em!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn chị nha. Lời động viên của chị làm em thêm khí thế để ....viết tiếp!

      Xóa
  6. Một khi người đàn bà đủ tỉnh táo để nhận ra rằng sau cái vỏ đổi thay thực ra chẳng có gì thay đổi, thì ta hiểu vết thương của họ đã khép miệng, đang đóng vảy và chỉ đợi ngày bóc cái vảy vứt đi thôi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thế nhưng nhiều lúc cũng muốn mình ngu ngơ đi để tin rằng đã có sự thay đổi.
      Sau khi bóc vảy đi thì giai đoạn lên da non cũng ngứa ngáy ra phết đấy OM.

      Xóa
  7. Theo ST thì người phụ nữ này đã bóc cái vảy ấy vứt đi không hề luyến tiếc ngay khi nàng ngộ ra rằng Hắn không hề thay đổi rồi kia đấy

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không luyến tiếc cái vảy, nhưng nhìn vết sẹo cũng xót xa cho làn da của mình lắm chị ơi.

      Xóa
    2. Mọi vết sẹo đều lành theo năm tháng. Nhưng dẫu lành vẫn là sẹo mà em

      Xóa
  8. Nàng đứng dậy, giọng băng giá:

    - Anh về đi. Tôi đang rất bận. Và nhớ đừng bao giờ đến khi tôi ở nhà!

    "NT ơi ! còn tức giận...nghĩa là còn yêu đó...!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh Hai à, giọng nàng mà thét ra như lửa mới là đang giận, còn ở đây giọng nàng băng giá rồi.

      Xóa
    2. Nhật Thành Hồ16:53 Ngày 13 tháng 08 năm 2014

      Trẻ đẹp trai, giờ vẫn cứ đẹp...chai
      Mối tình đầu dài theo năm tháng
      Dở dang thế nên nhiều kỉ niệm
      Để cuối đời cảm xúc vẫn trào dâng!
      A2 là số đào hoa nhứt đó nha.

      HAI LÚA (trả lời)
      Đào hoa mới bị hoa ĐÀO
      MỎ anh cạn kiệt thành ao ruộng sình
      nên giờ phải chịu mần thinh
      lo cày cấy hái...chung tình zí ...Huỳnh Nương!

      Xóa
  9. Bài này chị viết ngắn, nhưng mà rất rõ ý tứ.
    Những đoạn hồi tưởng trong diễn biến tâm trạng nhân vật đã khắc họa khá rõ nét chân dung một con người và câu chuyện tình duyên buồn.
    Nàng ấy nhẹ nhàng mà cương quyết. Hắn chắc là tiếc vì đã để tuột mất một nơi đi về lý tưởng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị đang cố gắng để kể ngăn ngắn, vì sợ... tốn từ.
      Tiếc hay không thì chỉ hỏi hắn mới biết, nhưng hắn là kẻ đâu thực lòng. Vậy nên câu trả lời của hắn sẽ thiếu độ tin cậy, phải không em?

      Xóa
  10. Thay đổi nhưng chẳng có gì là thay đổi cả.Gương vỡ vẫn là chiếc gương vỡ chứ có lành lại đâu mà thay đổi ? Người đàn bà "nhẹ nhõm" hơn, nhưng cũng "lẻ loi" hơn. Người đàn ông "tự do" hơn nhưng phải trả giá đắt: mất đi tổ ấm. Họ còn tiếc nhau không ? Còn có thể tha thứ cho nhau được không?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đời ta gương vỡ lại lành
      Nhờ keo con voi...xịn, gắn nhanh thôi mà.
      Hi hi...

      Xóa
    2. Bài thuốc gắn kết những cặp vợ chồng lìa đôi của các cụ ta ngày xưa không dùng keo con voi đâu mà dùng một bài thuốc nam được kể trong một bài đồng dao gồm có: Lá khoai, lá mít và một buồng cau.Nhật Thành thử dùng bài thuốc này xem, có khi khỏi bệnh đấy.

      Xóa
    3. Em chưa biết bài đồng dao ấy anh à, anh thứ ghi lại để em cho nàng ấy uống xem có khỏi bệnh không. Nếu
      " Gương kia ngự ở trên tường
      Cớ sao rơi xuống tan tành thế kia?"
      mà lành được thì em sẽ bảo nàng ấy hâu tạ anh Tuân một chầu...rau khoai chấm mắm cáy. He he...

      Xóa
  11. Nếu hắn thay đổi thật thì sao nhỉ? Nàng có vẻ chao đảo.

    Trả lờiXóa
  12. Và sẽ ngã vào lòng hắn để...giữ thăng bằng, Hải Âu nhỉ?

    Trả lờiXóa
  13. Buồn buồn sang đọc lại vẫn thấy hay... nghĩ cũng thương cho nàng - Hồng nhan bạc phận... lanh lợi quá hóa đa đoan ... hiiiiiii..........

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thế thì mong Mưa cứ buồn buồn hoài để đọc lại và cảm nhận rằng, nàng ấy chẳng có gì phải đáng thương, càng không bạc phận vì chẳng hồng nhan. Hi...

      Xóa
  14. "- Anh về đi. Tôi đang rất bận. Và nhớ đừng bao giờ đến khi tôi ở nhà!"

    Hắn vẫn trơ tráo ngồi bên cạnh nàng, vì hắn nghĩ:

    "Con gái nói nắng là mưa
    Nói bão cấp 8 là chưa có gì"!

    Nàng đuổi khéo hắn, có nghĩa là bảo hắn hãy ở lại với nàng đừng về! "Người ơi! Người ở đừng về...!"

    Sữa tắm được đổi làm bia
    Uống say, lại bổ còn chê nỗi gì?
    Da em cơ bản đen sì
    Hàng chai sữa tắm vẫn về số...mo!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chỉ có chàng Lơ là hiểu đúng tim đen của nàng thôi:
      Em bảo anh đi đi
      Sao anh không đứng lại?
      Em bảo anh đừng đợi
      Sao anh vội đi ngay?
      Lời nói thoảng gió bay
      Đôi mắt huyền đẫm lệ
      Sao mà anh ngốc thế
      Không nhìn vào mắt em?

      Xóa
  15. Em sang thăm chị và chúc chị luôn bình an

    Trả lờiXóa
  16. Bản chất của con người là vậy , muốn có bằng được, nhưng khi có thì lại muốn kiếm cái mới hơn. đến khi tuột khỏi tầm tay thì nuối tiếc . Nhưng chẳng qua cũng là không muốn món đồ đó rơi vào tay kẻ khác mà thôi. Tối an lành Bạn nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nói chính xác là: Bản chất của đàn ông là vậy.
      Cảm ơn lão sang chơi.

      Xóa
  17. Hắn vẫn là hắn mà thôi -phút cuối nàng đã nhận ra điều đó -một cái kết có hậu chủ nhà nhỉ -Ngay từ ban đầu với câu ''một nụ cuowif cơ học '' đã nói lên điều đó rồi -
    Ngày an yên nhé bạn -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Một cái kết có hậu ? Chính xác thế! He he...

      Xóa
  18. Em đọc mà buồn cười quá chị ạ! Vì nó giống chuyện của em đến lạ kì. Chỉ có khác chỗ này thôi: nàng trong truyện còn có một thoáng chênh chao. Còn em thì không, cũng không nhếch mép, không khó chịu. Lòng em bình thản như hắn là một vị khách, thế thôi. Em thích câu chuyện này quá đi chị ạ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hi...nhiều người đọc truyện của chị vẫn hỏi: hình như NT đang kể chuyện của người nọ, người kia.
      Trái tim em "sắt" quá đó Thủy.

      Xóa
  19. "Sáng dạy, chiều dạy, tối soạn bài, kèm con học. Việc nhà tranh thủ sáng sớm hoặc buổi trưa. Đồng lương công chức. Trong đầu, nhẩm phép chia cho tốt để chia cho tròn, nhẩm phép trừ cho thạo để kẻo vướng số âm. Nếu nói thế là ổn thì quá ổn! "
    Đúng là ngòi bút hiện thực của cô giáo văn
    Rất tỉ mỉ,chính xác như đang sống ngoài đời vậy

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vì nó là cuộc sồng được đưa vào trang viết mà chị.

      Xóa