Mời bạn cùng chia sẻ với blog HƯƠNG NGÀN của Nhật Thành.

Thứ Tư, 12 tháng 11, 2014

CHỦ ĐỘNG!!!



    Vừa bước vào phòng đổi giờ, tôi nhận ngay ra chị. Chị ngẩng lên nhìn tôi với  đôi mắt sưng húp, mặt buồn rười rượi như khoai mới trồng! To chuyện rồi đây.
-         Chị chỉ muốn chết thôi em ơi! Nhục quá đi, nhục quá đi!- Chị ôm lấy tôi. Những giọt nước lại ứa ra,  men theo nếp nhăn nơi khóe mắt, nhòe nhoẹt chảy trên má.
-         Chà chà, mới về hưu được mấy tháng, chết sớm thế bảo hiểm ăn mừng đó nha. Hơn nữa, chết đi thì tòa ngang dãy dọc kia để ai quét tước dọn dẹp? Con trai một dinh cơ ở Sài Gòn, con gái một biệt thự ở Hà Nội, chẳng đứa nào chịu về ở cái xó xỉnh này đâu nhá.- Tôi đùa.
 Hỏi mon men, hóa ra khi chị vào Nam chăm thằng cháu nội,  ông chồng nổi tiếng chung tình  và cô bạn thân của chị …mặc lộn quần nhau!
Một đồng nghiệp ghé tai tôi, nói nhỏ:
  - Bọn em cũng động viên mãi rồi mà chẳng ăn thua, chị cứ khóc tấm tức cả tiếng rồi đấy.!
 Tôi tỉnh bơ:
-         Theo em, lỗi là ở chị, khóc lóc gì!
Chị nhìn tôi, khó hiểu. Mọi người cũng ngớ ra.
-         Chứ sao! Nếu chị  chủ động trước mọi việc thì chẳng có gì phải buồn.
Mọi người nhao nhao:
-         Việc này thì chủ động sao được?
-         Có nghĩa là ngăn trước ư? Chẳng lẽ không đâu lại làm thế!
-         Ngăn trước thì chẳng qua cũng đọc đường cho hươu chạy!
-         Chúng đã có tình ý với nhau rồi thì ngăn đằng trời!
 Tôi triết lí….vụn:
-         Trời không ban cho đàn ông sức chịu đựng giỏi như đàn bà. Họ mà bí thì chẳng khác nào… bồn cầu bị tắc! 
-         Vậy nghĩa là… ???
 Tôi bảo mọi người im lặng để tôi kể câu chuyện cần chủ động như thế nào. Chuyện này tôi lượm được bên vệ đường thôi, nhưng  là sáng kiến hay, dễ áp dụng. Chuyện rằng:
   Có người vợ trước khi đi trông cháu đưa cho lão chồng một trăm ngàn và bảo: “ Tôi vắng nhà lâu, nếu bức bí quá thì mình sang nhờ cô hàng xóm, chỗ bạn bè thân quen cả, đừng ngại.” Lão  chồng hí hửng chờ vợ ra khỏi cửa là nhảy tót qua bờ rào. Chẳng biết được xơ hay  múi  mà khi về nhà cứ cười tủm tỉm.
 Một tháng sau, vợ về,  chồng thì thầm:
-         Nó lấy rẻ lắm, mỗi lần có ba chục. Thế nên lần cuối tôi boa hẳn cho nó 10 ngàn!
 Vợ trợn trừng mắt:
-         Ba mươi ngàn một lần còn rẻ nỗi gì? Mọi hôm cô ta vắng nhà, chồng cô ta sang nhờ, tôi có lấy đồng nào đâu! Đúng là đồ hàng xóm chẳng biết điều!
 Mọi người cười ran. Chị cũng cười thành tiếng. Những giọt nước mắt ráo tạnh.



  

23 nhận xét:

  1. Đúng quá, phải chủ động mới được.
    Em cũng rất hoan nghênh tinh thần hàng xóm láng giềng tối lửa tắt đèn có nhau.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tình làng nghĩa xóm em nhỉ? Nghĩa thì không biết chứ tình thì rõ rồi. He he...

      Xóa
  2. Qua câu chuyện này mình vỡ lẽ ra một ý nghĩa mới của câu ca dao cổ:
    Bà con hàng xóm láng giềng
    Những khi tối lửa tắt đèn có nhau
    Xưa nay người mình độc hiểu "tối lửa tắt đèn" theo nghĩa bóng thành thử sai bét. Phải hiểu "tối lửa tắt đèn" theo nghĩa đen nghĩa thức của nó mới đúng. Câu ca dao này cần được đưa vào SGK và giảng giải lại. Trước mắt NHẬT THÀNH hãy viết một bài bình đưa lên báo để "dọn đường dư luân" trước. He, he...!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trong câu ca anh dẫn phải sửa lại một tí:
      Mình - Ta hàng xóm láng giềng
      Mỗi khi tắt lửa tối đèn...mò nhau!
      He he...

      Xóa
  3. Một sáng kiến hay đấy chứ. Có khi phải cấp bằng phát minh cho sáng kiến này thôi.
    Chủ động trước vẫn hơn thật!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Yêu cầu một sáng kiến kinh nghiệm là: đơn giản mà hiệu quả, dễ áp dụng. Vậy đây chính là một sàng kiến đạt bậc cao chị nhỉ?
      Con người ta luôn phải làm chủ trước mọi hoàn cảnh, phải không chị?
      À, theo như em nhớ thì sắp tới chị sẽ đi trông cháu nội phải không?

      Xóa
  4. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  5. một câu chuyện làm bật cười mọi tâm hồn đang nhăn nhó. sang thăm và chúc bạn đêm bình an,. (hỏi nhỏ bạn nhé:" bạn có phải là nguyễn Hồ Nhật Thành?")

    Trả lờiXóa
  6. Chồng ăn chả thì ta ăn nem phải không chị?

    Trả lờiXóa
  7. Mừng em đã mở lại blog cho bạn bè ghé thăm!
    Anh mong em mạnh khỏe và cố gắng vượt qua mọi khó khăn thử thách trong cuộc sống em nhé!...

    Trả lờiXóa
  8. Sang thăm không thấy chủ nhà
    Ngó nghiêng một chút quay ra lại về

    Trả lờiXóa
  9. Không cần cô vợ "chủ động" đưa tiền cho để anh chồng "giải quyết' khi bí. Tiền đó cô vợ bảo chồng mua thêm thức ăn để bồi dưỡng sức khỏe mà "phục vụ" hàng xóm khi tối lửa tắt đèn!

    Trả lờiXóa
  10. http://4.bp.blogspot.com/-D8p_IRyo5Ig/VH0VBqqFqgI/AAAAAAAAC1I/p3RRS02vi9Y/s1600/9a7e76afda933c7726ca4c305ce24d28.gif
    =================================================
    Vui ve moi ngay voi net em nhe

    Trả lờiXóa
  11. ui! ba thang xa nha, nghe em noi ma chi lo lang qua....hehe
    Truoc khi di chi cung dan: co muoi trieu moi thang,anh co gang vui ve nhe...Va chu linh chi em dan thi ko biet noi dau
    Vay nen khi chi ve cung chua thay mac lon quan ai...
    Vui em nhe
    Chac khong phai ai cung co the mac nham quan cua ba lang gieng em nhi
    Hihi. Vui ve em nhe

    Trả lờiXóa
  12. Anh sang thăm em. Chúc em mạnh khỏe, tĩnh tâm và an lành em nhé!

    Trả lờiXóa
  13. Có điều chi rứa em ơi
    Mà trang blog buông lơi bao ngày?

    Trả lờiXóa
  14. Đọc xong em cười hì hì thui.
    Mà sao lạ quá chị ui, lâu rùi em mới về blog lại, em không thấy báo bài mới của chị , mà em có kết nối với blog chị. Em lò dò tìm đường snag thăm thì... bài mới bao la lun. Kỳ quá chị ui !
    Vui khỏe nha chị iu !

    Trả lờiXóa
  15. Chị của em sao không viết chi cả hèo?

    Trả lờiXóa
  16. NT cũng biết cách pha trò đấy.... đọc cũng vui.... lâu nay đi đâu mất tăm vậy ... hôm qua vào danh sách liệt kê của an ninh mạng có tên NGUYỄN NHẬT THÀNH HỒ ... giật mình xem kỷ lại là đàn ông cứ tưởng THÀNH HỒ này sắp sang mỹ với điếu cày chứ.... làm MRC hết hồn chứ.... hiiiiiiiiii........
    CHÚC NT LUÔN VUI & BÌNH AN NHÉ!.....

    Trả lờiXóa
  17. Anh sang thăm em. Chúc em luôn khỏe mạnh và bình an em nhé!

    Trả lờiXóa
  18. Em đọc bài này cách đấy mấy ngày mà máy em chậm quá em không nói gì được. Đọc xong rồi ngồi cười thầm. Một thời gian dài sao chị lại khóa Blog mất vậy? Em quá canh chừng mãi mà không đọc được.

    Trả lờiXóa
  19. Hihi...một cách phòng tránh có hiệu quả đó chủ nhà nhỉ -
    chúc buổi tối vui vẻ nhé -

    Trả lờiXóa