Mời bạn cùng chia sẻ với blog HƯƠNG NGÀN của Nhật Thành.

Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

PHẬN NỮ NHI

Phận nữ nhi
Truyện ngắn của Nhật Thành

     Chiếc quan tài từ từ tiến ra đường cái. Đám tang khá đông, nhưng duy nhất chỉ có một vành  trắng trên đầu đứa trẻ gần ba tuổi. Người phụ nữ tóc muối tiêu một tay bế đứa trẻ, một tay cầm chiếc gậy tre,  đi giật lùi trước quan tài. Đứa bé hồn nhiên nhìn mọi người, chỉ vào tấm ảnh và bi bô, ngọng líu ngọng lô: “Mẹ…mẹ Chấn kia kìa…chẹp hông?”. Mọi người đi theo sau quan tài, nhìn bé mà không cầm nổi nước mắt. Họ khóc cho người đàn bà xấu số? Họ khóc cho sự ngây thơ của đứa trẻ mồ côi? Có lẽ là cho cả hai.  Đứa trẻ lại cười và chỉ: “Ê…Ê …nhiếu người hóc nhè, xấu quá! Hóc nhè thế, mẹ Chấn hông xương đâu, mẹ Chấn nói thế mà.”. Nó có biết đâu rằng, từ nay, nó không còn mẹ để mà gọi nữa. Nó không còn mẹ để nhõng nhẽo,  để dỗi hờn, để mẹ phát vào đít và mắng: “ Không ngoan, mẹ không thương, cu Tuấn biết không?” Nó vẫn tin tưởng một mực vào lời của  bà Hai rằng, mẹ đi công tác ít ngày, rồi mẹ sẽ về, sẽ mua cho cu Tuấn bao nhiêu là đồ chơi, có cả mấy con rô bốt trái cây nữa. Hôm nay, cu Tuấn chỉ thấy lạ là nhiều người đến chơi quá, ai cũng thắp hương, cũng vái lạy trước ảnh mẹ nó. Rồi người ta đánh trống, người ta hát bài gì nghe buồn lắm, không giống bài hát cô giáo tập ở trường mẫu giáo của nó, cũng không giống bài hát mẹ ru nó hàng đêm, dù bài mẹ hát  nghe cũng buồn  diệu vợi. Thế mà mẹ nó lại chưa về. Người ta cột lên đầu nó dải khăn trắng. Nóng quá, nó giật ra. Bà Hai nhẹ nhàng: “Tuấn thương mẹ không? Nếu thương, cháu hãy để yên chiếc khăn trên đầu, đừng giật ra nữa nhé.” Nó bảo: “Nhưng cháu “nhóng dắm”, hông cột như thế đâu”. “Nóng cũng chịu khó nghe cháu, ngoan nào, rồi bà sẽ mua bim bim cho, chịu không?”. Chẳng biết vì lời hứa mua bim bim hay vì giọng ngọt ngào của bà mà Tuấn để yên, không giật khăn ra nữa. và giờ thì nó chỉ tò mò, lạ lẫm nhìn mọi người xung quanh đang khóc! Tiếng nhạc vẫn ai oán, não nề, bi thương dội vào lòng người nỗi xót xa, đau đớn.
    Chiếc xe từ từ lăn bánh ra nghĩa địa. Tiền, vàng bay phấp phới dọc trên con đường gần ba cây số. Những đồng tiến địa phủ xanh đỏ  dật dờ trong cái nắng nóng gần bốn mươi độ của chảo lửa miền Trung. 
 
    Ngày Nhiên mới bước vào giảng đường đại học, mẹ tâm sự: “Sau này ra trường, con phải vào cơ quan nhà nước cho mẹ yên tâm. Làm ngoài thì lương cao đấy, nhưng không ổn định con ạ. Con gái đừng bươn chải lăn lộn ngoài đời nhiều quá, không tốt đâu.” Lời mẹ còn đó mà Người đã thành thiên cổ! Ba mươi năm dạy học, chưa kịp cầm sổ hưu, căn bệnh ung thư phổi đã tàn nhẫn chấm hết cuộc đời mẹ ở tuổi năm mươi ! Góa chồng từ năm ba hai tuổi, mẹ chỉ còn Nhiên là niềm vui, là hạnh phúc, là hi vọng của cuộc đời. Vậy mà, khi Nhiên bước vào năm thứ ba đại học thì mẹ đã ra đi. Mẹ gửi lại niềm hi vọng của mình đơn độc giữa cuộc đời dài rộng! Thế nhưng, có lẽ dù thân xác mẹ đã tan vào trong đất, lòng mẹ vẫn luôn bên đứa con yêu dấu, động viên và phù hộ con vượt qua khó khăn để rồi cuối cùng, Nhiên đã được vào làm việc trong một cơ quan nhà nước như mẹ hằng mong mỏi.
   Hai mươi hai tuổi, cô nhân viên mới làm bao gã si tình với đôi mắt tròn to đen láy, với làn da trắng mịn màng, với đôi má căng tròn luôn ửng hồng như cánh sen. Nhưng rồi tất cả các chàng trai đành ngậm ngùi rút lui khi biết đối thủ là  con một cán bộ tầm cỡ. Khi dáng yêu kiều của cô sánh bước bên người yêu, người khó tính nhất cũng phải thừa nhận họ sinh ra để làm thành một cặp đôi hoàn hảo.
    Luận đi du học, cô lặng lẽ chờ đợi. Bốn năm, những dòng thư gửi qua mail nồng nàn, da diết. Bốn năm, Nhiên cảm nhận được hơi thở nóng hổi của người yêu qua mỗi lời động viên, mỗi sự lo lắng, có cả sự dỗi hờn mỗi khi cô bận chưa kịp vào mạng gặp nhau. Có lẽ vì thế mà mọi lời tán tỉnh ve vãn, mọi cử chỉ quan tâm chiều chuộng của các chàng trai đếu trở nên lố bịch trong mắt Nhiên. Những cánh thiệp hồng của bạn bè lần lượt được gửi đến. Ai cũng thế thôi, ra trường, ổn định việc làm rồi thì lo để yên bề gia thất.Trên mỗi phong bì mừng đám cưới, Nhiên nắn nót viết: Luận & Nhiên mừng hạnh phúc hai bạn. Bạn bè bảo: “ Giục hắn về cưới phéng đi, để bọn tao còn được rảnh rang mà đi dự chứ. Đến lúc tay bồng tay dắt, chưa ra khỏi cửa chồng đã  giục “đi nhanh về kẻo con khóc” thì còn vui vẻ nỗi gì?” Nhiên chỉ cười, hai lúm đồng tiền ngày nào còn tròn vo nay đã chớm thành dấu phẩy. Mỗi lần đi dự đám cưới bạn bè về, Nhiên lại hình dung cái ngày mình mặc áo cô dâu, kiêu hãnh sánh bước bên Luận trong sự ngưỡng mộ của mọi người. Nghĩ thế  và Nhiên nhớ anh đến quay quắt.
  Luận trở về. Hạnh phúc ngập tràn khi mỗi tối cùng người yêu thả bước trên con đường rợp bóng cây. Họ thường ngồi với nhau trên ghế đá thật lâu, khi mọi vật xung quanh đã chìm vào giấc ngủ. Luận say sưa kể về những ngày sống nơi đất khách quê người,  nhớ người yêu có lúc làm anh trở nên ngơ ngơ ngẩn ngẩn. “Anh hình dung ra bao nhiêu cảnh hạnh phúc trong tưởng tượng với em”. Nhiên chỉ nghe và cười tủm tỉm, ánh mắt  chứa chan niềm vui sướng. Luận ghì chặt Nhiên trong vòng tay rắn chắc của mình: “ Em có nhớ anh không?” “ Không bao giờ!” Nàng nói rồi cười thật tươi. Môi gắn chặt môi, con tim hối hả với những nhịp đập thổn thức như ngân lên thành bản nhạc. Đôi môi chàng lướt trên khuôn mặt nàng rồi lui dần xuống ngấn cổ trắng ngần. Tay chàng lần mở nút áo để lộ mảng ngực nõn nà với đôi gò bồng đảo thanh tân như ngọc như ngà. Nhiên để cho người yêu say sưa tận hưởng hương vị ngọt ngào, nồng nàn của tình yêu. “Mình cưới nhau em nhé?” “ Bố mẹ có chịu cho em về làm dâu không anh? Em sợ...” “ Em sợ gì cơ?” “ Em là đứa con mồ côi, gia đình anh lại quá cao sang...” Anh buông nàng ra, dỗi: “ Thế em chỉ yêu anh để yêu thôi sao?” Nhiên buồn buồn: “ Em yêu anh còn hơn cả bản thân mình, anh biết điều đó mà. Em muốn làm vợ anh, em mong ngày đó từng giờ, từng phút. Nhưng mặc cảm về gia đình, về thân phận làm em lo sợ vẩn vơ...”. Luận lại ôm người yêu thật chặt, đặt lên môi nàng nụ hôn say đắm. “Em yêu! Đừng lo gì cả. Anh lấy vợ cho anh  chứ có phải cho bố mẹ đâu. Anh tính vài hôm nữa thuận lợi sẽ đưa em về và thưa chuyện với bố mẹ.”

     Luận thất thểu đi ra phố, mặc những cơn gió bấc rít qua tai, mặc những giọt mưa đang thấm cái giá buốt vào trong từng ngóc ngách lòng mình. Trong nhà, lời mẹ luôn là mệnh lệnh. Cổ họng đắng chát, bước chân lang thang vô định rồi cuối cùng cũng đưa Luận đến căn phòng tập thể.“Có chuyện gì thế anh? Khổ thân anh thế này? Chắc gia đình có chuyện gì phải không?”  Nhiên hốt hoảng lấy khăn lau chân tay, mặt mũi lạnh ngắt của người yêu, cởi chiếc áo phao ướt rượt và đôi giày nhớp nháp bùn đất rồi giục anh ngồi lên giường. Luận ôm ghì lấy nàng, ôm thật chặt như thể buông ra là nàng sẽ vuột đi mất. Những nụ hôn nhòe nhoẹt nước mắt, những lời thổn thức nghẹn ngào: “ Anh yêu em vô cùng, em biết không?” “Hãy kể em nghe chuyện gì đã xẩy ra với anh. Hãy trút nỗi phiền muộn trong lòng sang em để em chia sẻ cùng anh, anh nhé.” Nhiên cũng ôm chàng thật chặt, lời thì thào như gió ấm bên tai. Nàng hôn lên đôi môi đang ấm dần của chàng. Những ngón tay thon luồn vào mái tóc đang ướt của chàng. Đôi mắt nàng âu yếm và dịu dàng biết bao! Luận cứ lặng đi trước cái nhìn chân thành, tha thiết của Nhiên. Cuối cùng, anh hạ giọng buồn buồn:
 -  Mẹ anh đi xem bói, bảo rằng, Nhiên tuổi Dần  không hợp với tuổi Hợi của anh. Bà thầy bói bảo: “Con hổ già kia sẽ hại con lợn non ngay sau khi lấy nhau...” Anh cũng chưa biết thuyết phục mẹ anh thế nào vì bà mê tín lắm.
  Căn phòng như đóng băng lại. Tiếng tích... tắc... của chiếc đồng hồ vẫn đều đặn gõ nhịp thời gian.  Nhiên bỗng ngẩng lên, bình thản và kiên quyết đến lạ lùng:
- Mình chia tay thôi anh.
 Họ xa nhau một cách nhẹ nhàng tưởng như trước đó chưa là gì của nhau cả. Nói đúng ra thì chỉ Luận tưởng thế thôi, chứ trong lòng Nhiên đã trải qua một cơn đau đến mức tim cô như sắt lại, khô đi. Và sau đó, nó chỉ làm một nhiệm vụ là báo cho Nhiên biết cô vẫn còn tồn tại.
   Để “giải tỏa” nỗi buồn của Luận, mẹ  đã “đền” cho đứa con trai duy nhất một cô gái con nhà “danh gia vọng tộc”. Nàng đến với anh ngay sau khi tỏa sáng với danh hiệu giải nhất cuộc thi “ Người đẹp xứ Quỳ”. Được sở hữu tấm thân ngà ngọc của nàng, Luận ngất ngây sung sướng. Nhiên chỉ còn là bóng mờ của kỉ niệm xa xôi. Cô gái mười tám tuổi ngời ngợi sắc xuân, dám thách thức với tất cả dư luận để “cháy hết mình” trong tình yêu đã làm Luận đê mê, mụ mị. Những lời bàn tán về việc cô ấy đã từng bỏ học hàng tuần, cặp bồ với các đại gia từ khi mới vào lớp mười đến tai Luận chỉ như nước đổ lá khoai mà thôi. Chỉ hai tháng sau, một đám cưới linh đình đã được tổ chức. Ngày vui của Luận, Nhiên đi công tác xa, không chứng kiến tấm áo cưới trong mơ nay đang khoác lên người con gái khác.
   Một cô Nhiên ngày nào xinh tươi rỡ ràng trong từng nét cười, trong từng ánh mắt, nay âm thầm đi về, lầm lũi và câm lặng. Nhiên làm việc như một cái máy. Lạnh lùng nhưng chính xác và hiệu quả. Từ một nhân viên, lên trưởng phòng, rồi phó giám đốc, con đường sự nghiệp của Nhiên chẳng gặp vật cản nào vì không ai phủ nhận được năng lực và ý thức trách nhiệm trong công việc của cô.
  Tay trưởng phòng một vợ hai con lia đôi mắt cá chày về phía Nhiên, giọng oang oang: “ Chúng mày bảo trong hai tội: tham ô và lãng phí, tội nào nặng hơn?” “Tội nào cũng đáng vào tù cả” Cô văn thư đáp lanh lảnh. “ Hớ...hớ... Thế mà xí nghiệp ta có kẻ cực kì lãng phí đấy, có bị bỏ tù đâu? Hớ...hớ...”. Tiếng cười của gã nghe vừa thô lỗ vừa đểu cáng. Mọi người cười theo nhưng chưa hiểu hết ý của gã. Sải mấy bước thật dài, gã đã đứng sát cạnh Nhiên,  mắt  lia một đường từ cổ đến ngực và liếc xéo xuống dưới...
-         Này, em xinh đẹp, em tròn đầy, sao lại để lãng phí thế ? Cho anh dùng nhé?
”Bốp!” Một cái tát như trời giáng. Má hắn hằn đỏ cả năm ngón tay. Dù sượng sùng, nhưng hắn vẫn lẩm bẩm khi bước ra khỏi cửa: “ Đồ gái già! Thèm chết đi lại còn ...”
  Hắn bị chuyển xuống làm kỹ thuật viên thế chỗ cho một cán bộ về hưu. Bọn đàn ông không ai bảo ai đều chỉ dám “kính nhi viễn chi”, gật đầu một cái với cái cười xa giao khi cô phó giám đốc đi qua.
   Rồi một ngày, cô phó giám đốc đầy triển vọng nộp đơn xin ra khỉ Đảng! Cả chi bộ ngớ ra, chẳng hiểu “thần kinh” của cô ta có vấn đề gì! Ông bí thư gay gắt mắng mỏ rồi thân tình động viên, cô vẫn một mực như câm như điếc. Rồi đùng một cái nữa, cả xí nghiệp xôn xao khi thấy cái bụng Nhiên cứ to dần. Mặc ai lời ra tiếng vào, mặc ai xỉ vả nhiếc móc, mặc bao ánh mắt tò mò vây quanh, Nhiên vẫn bình thản làm việc và lặng lẽ chăm sóc cho đứa con trong bụng đang ngày một lớn dần. Cô đã ba lăm tuổi rồi còn gì. Thiếu gì kẻ nuôi con một mình? Họ bỏ chồng, họ hoang thai, họ đứt gánh giữa đường... và cô cố tình kiếm đứa con khi tuổi đời không còn trẻ có khác gì nhau cơ chứ! Câu hỏi “Bố đứa bé là ai?” được người ta quan tâm nhiều hơn cả. Nhưng có lẽ, mọi giả thiết đặt ra đều không chứng minh được. Ngày Nhiên trở dạ, công đoàn cử người túc trực, chăm nom chu đáo. Cu Tuấn ra đời trong vòng tay yêu thương của mọi người trong xí nghiệp. Nó là đứa trẻ thông minh, hiếu động nên nhanh chóng trở thành “con nuôi” của các cô, các bác. Có cu Tuấn, căn nhà hai mẹ con luôn ngập tràn niềm vui. Hạnh phúc được làm mẹ khiến Nhiên như trẻ lại.
   Chiếc xe chở phó giám đốc đi họp bỗng mất lái, đâm vào cột điện và lật ngửa bụng giữa thửa ruộng ven đường...Cu Tuấn trở thành đứa trẻ mồ côi khi chưa đầy ba tuổi!

    Sau khi mọi thủ tục cúng lễ “tam nhật”hoàn thành, bà Hai thắp lên bàn thờ ba nén nhang, vái ba vái  rồi quay ra xin mọi người lặng yên cho bà được nói đôi điều.
- Thưa ...- bà ngập ngừng không biết dùng từ gì để gọi – thôi thì tôi xin có mấy lời trước vong linh cô Nhiên thế này, mọi người nghe để mà biết, còn biết để làm gì? Chẳng để làm gì cả. Vì người đã nằm dưới mộ, ai phán xét đúng sai thì cũng thế thôi...
   Bà dừng lời, lấy khăn chấm mắt. Mọi người lắng lại trong sự tò mò. Uống một ngụm nước nhấp giọng, bà nói nhỏ vừa đủ mọi người nghe:
-  Cách đây hơn ba năm, nó tìm về nhà tôi. Khi biết nó là phó giám đốc của nhà tôi, tôi niềm nở đón tiếp chu đáo. Đêm đó, khi tôi đang dọn giường nằm thì bỗng nó quỳ trước mặt tôi, nước mắt giàn dụa: “ Ngàn lần xin chị rộng lòng mà bỏ quá cho em, em biết điều này thật khó...Nhưng chị ơi, thực tình em khát khao được làm mẹ...chỉ làm mẹ thôi, không mong gì hơn cả. Trái tim em đã băng giá lâu rồi, tình yêu với em chỉ còn là khái niệm mơ hồ trong sách vở...Em đã xin anh đứa con...” Nó khóc nấc lên. Tôi thật bàng hoàng khi mang máng biết được sự việc. Tôi đỡ nó dậy, rót cho nó cốc nước. “Hãy bình tĩnh, nói rõ xem nào ”. Nó kể về cuộc đời, về gia đình, về mối tình đầy cay đắng. Giờ nó có thai đã ba tháng, đứa con của chồng tôi. Tôi là người đàn bà thôn quê, học hành chữ nghĩa ít ỏi, nhờ nhà tôi làm giám đốc mà được người ta còn nể, còn trọng đấy thôi. Tôi nghĩ đến phận đàn bà  sao mà nhiều cay đắng. Tôi nghĩ đến sự thẳng thắn, thật thà của nó.Nó tự tìm đến tôi mà không cho nhà tôi biết. Nghĩ rồi thương lắm chứ không ghen tuông giận hờn gì đâu. Tôi bảo nó hãy cố gắng chăm sóc bản thân, chăm sóc thai nhi cho tốt, đừng băn khoăn gì cả. Khi ra về, nó còn lạy tôi và khóc “Cả đời này em nợ chị, chị ơi” “Lắm chuyện, nhớ đừng nói gì cho ông ấy biết đấy.” Ngày nó sinh, tôi lên và tự tay làm giấy khai sinh cho thằng bé. Tôi để chồng tôi được đứng tên người cha. Mấy năm qua, tôi vẫn giấu ông ấy về cái giấy khai sinh, kể cả việc san nửa tiền lương mà ông ấy gửi về để cho mẹ con nó. Nó cứ chối đây đẩy rằng em không thiếu tiền đâu, anh vẫn thỉnh thoảng giúp chút ít, với lại lương em cũng đủ để nuôi con mà. Mặc, “làm khi lành để dành khi ốm”, hoàn cảnh nó lo gì thừa tiền, cái phòng tập thể thì chật như bao diêm. Phần tôi, ba đứa con đã có nghề nghiệp, gia đình, có nhà cửa đàng hoàng. Tất cả đều là nhờ ông nhà tôi đấy chứ. Tôi chăm cho mẹ con nó, ngoài tình thương còn có cả trách nhiệm với đứa con út ít của ông ấy nữa. Đấy, ai cười chê tôi là dại là khờ cũng mặc. Tôi cứ làm theo những gì bản thân mình thấy đúng, thế thôi. Ai ngờ giờ cô bỏ con lại mà đi thế này...Nhiên ơi là Nhiên...
    Bà Hai khóc, tiếng khóc dội vào lòng người nỗi thương đau khó tả. Tiếng khóc của người đàn bà nhà quê nghèo chữ nghĩa mà giàu hiểu biết,giàu lòng nhân ái làm ai nấy đều cảm phục và kính trọng. Bà quay vào, thắp tiếp ba nén nhang rồi nói trước bàn thờ:
 - Nhiên à, giờ chị sẽ chính thức đón cu Tuấn về quê, ghi tên nó vào dòng tộc họ Bùi . Em yên tâm, chị sẽ không để cu Tuấn khổ đâu.
 Bát hương tự nhiên bốc cháy rừng rực, mọi người lặng đi, nhìn như thôi miên vào ngọn lửa, tưởng như nụ cười đã trở về trên đôi môi  khô héo của cô gái xấu số. Chờ ngọn lửa cháy xong, bà Hai quay ra nhìn chồng đang ôm chặt cu Tuấn, trông ông lúc này như già đi chục tuổi:
- Đấy, giờ ông ấy chỉ còn bốn tháng nữa là về hưu, công tội thế nào để mọi người phán xét.
  Chẳng ai nói gì, họ lẳng lặng lần lượt lên thắp hương cho người xấu số.
                                                                             

                                                                                              Tháng 6/2013
             
                                                                                                    Nhật Thành.
P/s: Đây là một câu chuyện có thật, mình chỉ là người dùng lời văn để kể lại mà thôi. Tất nhiên tên nhân vật đã có thay đổi. Cu Tuấn bây giờ chuẩn bị vào lớp 1 rồi đó.

17 nhận xét:

  1. Cái đáng thương và đáng trách của mọi người với Nhiên ở chổ có thể nghĩ như tay trưởng phòng: "tội: tham ô và lãng phí, tội nào nặng hơn?” “Tội nào cũng đáng vào tù cả”.
    Mình trách Nhiên nhiều hơn, bởi ngoài Luận ra thì khoảng vài triệu người đàn ông Việt Nam chẳng lẽ Nhiên ko tìm duoc95 1 người nào khác hay sao.
    Tội nghiệp cu Tuấn, ko cha lại mất mẹ. Một "sản phẩm" không phải là của tình yêu.
    Lâu ngày đến thăm chị và bóc tem đây. Thân!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có hàng triệu người đàn ông đáng yêu khác để Nhiên có thể chọn làm bờ vai cho mình em ạ. Chị cũng nghĩ như thế. Nhưng trái tim Nhiên đã khô lâu rồi còn đâu. "Một lần đắng cay thôi, coi như mình đã già". Có lẽ Nhiên không còn niềm tin vào cái gọi là tình yêu nữa chăng?

      Xóa
  2. Câu chuyện thật cảm động vì kết thúc có hậu và đầy tính nhân văn. Tuy nhiên phần hấp dẫn cuốn hút người đọc lại là ở phần đầu, đoạn nói về cu Tuấn trước đám tang mẹ và tình yêu của Nhiên và Luận. Dù là câu chuyện thật nhưng ở phần kết do tác giả ít nêu chi tiết và chỉ dùng lời của bà Hai để kể chuyện một chiều nên sức hấp dẫn và thuyết phục đã giảm đi. Dẫu sao cũng rất vui và cảm phục NT đã tranh thủ thời gian để duy trì được đều trong sáng tác cho tác phẩm ra mắt bạn đọc khá chững chạc. Mong được đọc thêm nhiều bài hay của NT. Chúc em luôn khỏe vui và thành công, hạnh phúc!...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh. Đây là một câu chuyện rất ít sự gia công của tác giả. Hơn nữa, câu chuyện cần gọn lại kẻo nó lê thê quá anh ạ.Nếu chi tiết thêm về khung cảnh, về lời thoại, về tâm trạng nhân vật...thì hay hơn, nhưng thôi, hãy để cho mọi người có thêm khoảng trống để đồng sáng tạo vậy.

      Xóa
  3. Em thì lại bất ngờ ở nguồn gốc đứa con của Nhiên. Nhưng em lại không đồng ý với cách để có đứa con ấy. Bà Hai là người nhân hậu, nhưng em cũng thấy lạ. Bà ấy không thấy bị tổn thương sao. Ông chồng của bà ấy không phải đã làm một việ từ thiện mà là đã phản bội bà. Nhiên lẽ ra phải đi lấy chồng và hạnh phúc. Nếu em không có con, em cũng sẽ đi lấy chồng nữa đấy chị ạ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị nghĩ bà Hai ít nhiều còn mang tư tưởng phong kiến xưa. Và có lẽ cái tình thương đối với Nhiên lớn hơn lòng ghen tuông nên bà mới xử sự như thế. Còn ông chồng không "chủ động phản bội" mà vì "cả nể nên đành hóa dở dang"?Và từ sự "cả nể "ấy để rồi Nhiên: "Duyên thiên chưa thấy nhô đầu dọc/Phận liễu sao đà đẩy nét ngang". Có lé Nhiên đã trở nên căm thù đàn ông nên không đủ sức chấp nhận một ai nữa chăng? Tất cả thì mình cũng chỉ "đoán" thôi, Nhiên đã thành người thiên cổ rồi. Mong kiếp sau cô ấy sẽ gặp được hạnh phúc.Còn em, chị mong em sẽ tìm được hạnh phúc đích thực của mình sau khi hai con đã ổn định việc làm. Em còn rất trẻ, lại xinh đẹp, chị tin em sẽ gặp được người đàn ông tốt.

      Xóa
  4. Em hiểu lòng chị. Không phải là em không muốn có hạnh phúc nhưng sao em không...yêu được ai cả. Em không biết vì sao nữa chị ạ.

    Trả lờiXóa
  5. Vì em quá nặng lòng với hai con trai của mình nên xem đó là hạnh phúc lớn của người mẹ khi đc hy sinh và thấy con khôn lớn trưởng thành đó thội. Nhật Thành nói đúng. Có thể khi con cái yên bề gia thất, em sẽ tìm và gặp hạnh phúc riêng. Khi đó con tim có cảm nhận và mách bảo riêng cho em yêu ai. Nếu không thì HẠNH PHÚC bên con cháu vậy cũng đủ tròn đầy em ạ.

    Trả lờiXóa
  6. ôi một câu chuyện buồn nhưng đầy tính nhân văn đọc xong tôi cũng ứa nước mắt ... cuộc đời và số phận chẳng ai giống ai

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng thế, mrc à, mỗi mảnh đời quanh ta đều làm ta luon phải trăn trở. Cảm ơn bạn đã đến thăm.

      Xóa
  7. Cháu chưa đủ lớn để hiểu mấy cái việc này,nhưng với nhận thức của lớp trẻ hiện đại thì cháu chỉ có 1 từ để chỉ mà thôi,đó là chữ NGU và chữ DẠI.Ngu và dại ở đây chính là chỉ sự ngu dốt và khờ khạo của nhân vật Nhiên sau khi chia tay Luận đã không chấp nhận bất kì một tình càm nào của ai hết,mặc dù có bao nhiêu người đàn ông tốt luôn bên cạnh mà.
    Điều tiếp theo chúng ta có thể thấy ở đây chính là cái tồn tại xấu trong xã hội,cái tư tưởng lạc hậu,cũ rích : " Mẹ anh đi xem bói, bảo rằng, Nhiên tuổi Dần không hợp với tuổi Hợi của anh. Bà thầy bói bảo: “Con hổ già kia sẽ hại con lợn non ngay sau khi lấy nhau..".Vâng đó chính là sự mê muội của một số thành phần xã hội hiện bấy giờ,mang phong cách gia trưởng.Và còn sự thiếu quyết đoán mang phong cách " Cha mẹ đặt đâu con năm đó.." của Luận,đó chính là sự vô tâm.Chính Luận đã từng nói mình lấy vợ cho mình chứ có lấy cho b.m đâu mà lại quay ngoắt 180 độ nghe theo triết lí của gia đình sau khi đi xem bói về,Luận là người có học thức đã từng đi du học về cơ mà.
    Cuộc sống có muôn vàn điêu khó nói,quan trọng tùy vào từng người mà tìm ra hướng đi riêng cho mình,nếu muốn câu chuyện có hậu hơn nữa thì sẽ ko có lắm hoàn cảnh éo le,đúng thật như câu:Mỗi cây mỗi hoa,mỗi người mỗi cảnh,...

    P/S:Nhận thức của TN hiện đại nhé...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng là cháu chưa đủ lớn để hiểu biết sự đời Hùng ạ. Có nhiều cái mà mình tháy vô lí thì nó vẫn diễn ra hàng ngày đấy thôi. Có những việc người nhìn vào thấy rõ, cón người trong cuộc lại chẳng thấy gì.
      Ngày xưa, bà chúa thơ Nôm HXH" Ta đã mất Chiêu Hổ thì lấy ai chẳng là chồng" và Nhiên "đóng băng" trái tim mình sau mối tình đầu sâu nặng đổ vỡ đến mức ko chấp nhận được ai thì có khác gì nhau đâu?
      Còn Luận, trong khi đau khổ vì chia tay người yêu, gặp được cô gái trẻ, đẹp, yêu hết mình nên ngụp lặn trong t/y mới để quên đi tất cả, bất chấp tất cả để lấy...Con người như Luận ta thường gọi đó là kẻ thiếu bản lĩnh, thiếu lập trường. Vây thì việc gặp phải một trở ngại từ phía gia đình mà vội buông xuôi, thì là điều dễ hiểu.
      Ngày nay, việc chọn tuổi khi lấy vợ(chồng) đang là một trong những điều quan trọng đối với nhiều người. Có nhiều người yêu nhau, hiểu nhau lắm rồi, vậy mà vì 'không hợp tuôi" nên sắn sàng chia tay đấy thôi. Còn cha mẹ thì khi biết con yêu ai, chưa hỏi "Nó thế nào?" đã hỏi"Nó tuổi gì?"Thế đấy. Và này, Hùng yêu ai nếu không hợp tuổi dì cũng không ủng hộ đâu đó.Liệu hồn!Hi hi...

      Xóa
    2. Sao dì lại phong kiến và mê tín thế nhỉ? Tuổi tác thì đâu có ảnh hưởng gì đến tình yêu! Khối người hợp tuổi nhau nhưng cuộc sống luôn xung khắc. dẫn đến bi kịch hoặc hôn nhân đổ vỡ. Ngược lại nhiều đôi lứa có tuổi "khắc" nhau nhưng sống thuận hòa hạnh phúc nên "tát biển đông cũng cạn". Là cô giáo và nhà văn từng trải, dì hiểu chuyện đó mà. Chắc rằng đó là lời nói đùa vui của dì. hihi...

      Xóa
  8. Chuyện hay vì trong đời thường vẫn có ,nhưng ai nói lên được ý nghĩa sâu xa của nó .Nhờ bút pháp của nhà văn mới lên đc nhứng điều nhân văn đó. Tất nhiên với câu chuyện này là công của NT.Anh xin chúc mừng em có thêm một câu chuyện đáng giá vì thời buổi này ko hiếm sự oan trái làm cho người pn hứng chịu

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Và vì thế, em tự nói với mình là khi cầm bút, hãy nghĩ đến thân phận người phụ nữ đầu tiên anh ạ. Không biết như thế có mất công bằng không?

      Xóa
  9. Một bà học cho những cánh hoa trước muôn loài bướm lạ.

    Trả lờiXóa
  10. Mai Trang Huỳnh a, bài học này thật khó mà áp dụng cho mọi người được. Mấy ai học hết chữ NGỜ trong t/y đâu bạn?

    Trả lờiXóa