Mời bạn cùng chia sẻ với blog HƯƠNG NGÀN của Nhật Thành.

Chủ Nhật, 25 tháng 1, 2015

CHÚT TÔI



Chỉ là một đóa khoai lang
Chẳng mong người nhớ, chẳng màng người thương.
Hết dãi nắng lại dầm sương
Một ngày héo quắt giữa vườn, thế thôi!

25/1/2015

45 nhận xét:

  1. Chị Thu vớ tem vàng zùi. Nhận tem đã. Còm sau

    Trả lờiXóa
  2. Bốn câu lục bát "Chút tôi"
    Khiêm nhường mà vẫn bùi ngùi tấm thương
    Dẫu là một "đóa khoa lang"
    Trải bao dãi nắng dầm sương vẫn tình

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chút tôi mưa nắng dãi dầu
      Chút tôi thầm lặng dám đâu mơ nhiều
      Chút tôi nắng sớm mưa chiều
      Chút tôi đơn lẻ ...mà phiêu diêu tình!

      Xóa
  3. Ước chi có một đóa khoai lang
    Để đón mùa cứng dây xuống củ
    Chè đọi, khoai deo ôn chuyện cũ
    Đường đời, muôn nẻo nhớ tình xưa./.
    .
    Chúc nhật Thành luôn vui và thành đạt.
    Cám ơn NT nhé.


    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dây khoai lang mát lòng chú ỉn
      Củ khoai lang ấm bụng nhà nông
      Hoa khoai tím nhạt giữa đồng
      Nở rồi tàn, chẳng được công sự gì!
      Cảm ơn anh Thọ Trường đã sang chơi!

      Xóa
    2. Anh mang "lon Đại tá điền"
      Khoai lang là món anh nghiền thường xuyên
      Lấy khoai lang giải buồn phiền
      Em coi chức "Đại tá điền" - Ra răng./.

      Xóa
    3. Anh nghiền cái món khoai lang
      Còn hoa thì héo, mần răng được dừ?

      Xóa
  4. Đọc thơ cảm thấy vấn vương
    Mấy vần lục bát nghe thương thương thế nào.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thương vần lục bát khoai lang
      Thương dây, thương củ hay thương người trồng?

      Xóa
  5. Cũng là áo đỏ, áo vàng
    Miệng cười mủm mỉm trông sang vô cùng
    Chắc em vừa đi vài vòng
    Thung Mây lộng gió nên lòng thảnh thơi./.

    CHÚT TÔI - Em nói với ai?
    Em hì! ...

    Tấm ảnh đep không thể không nói đến, nên quay lại viết đôi lời cảm nhận.(Đừng bảo anh là .... nhé)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chút tôi em nói với mình
      Nỗi lòng chỉ thấy buồn tênh anh à.
      ( Anh đừng dùng dấu chấm lửng thế nhé. " Người khôn ăn nói nửa chừng/ Để cho người dại nửa mừng nửa lo"

      Xóa
    2. Không khôn vẫn nói nửa chừng
      Để che cái dốt - Để phòng... bị la
      Bây giờ anh nói tuột ra.
      Mong em đừng bảo anh là - Si tình
      Lấp lửng tý cho vui thôi
      Thấy em tự ái thì tôi - Xin chừa./.
      Hi hi

      Xóa
    3. Nếu để dảm bảo qui tắc phối thanh trong thơ lục bát, anh phải viết thế này:
      Bây giờ anh nói tuột ra.
      Mong em đừng bảo anh là - Sì tinh!
      He he...tự là mình, ái là yêu. Tự ái là yêu mình.

      Xóa
    4. Theo mình thì câu thơ cuối của anh TTQ "để dảm bảo qui tắc phối thanh trong thơ lục bát" như Nhật Thành góp ý mà ko nói lái vui "Sì tinh" = tình si thì nên viết như thế này:
      Bây giờ anh nói tuột ra.
      Mong em đừng bảo anh là : Tình si !

      Xóa
    5. "Sì tinh" nghe quấy hơn nhiều
      "Tình si" thật quá không phiêu anh à

      Xóa
    6. Tích lâu nên mới "Sì Tinh"
      Thường xuyên thì chỉ "Si tình" thôi nha
      Nước này anh tuốt tuột ra
      Để cho em thấy - Anh là "Sì tinh"

      Xóa
    7. Sì tinh thì mới đáng yêu
      Mới ngây ngất sóng, mới liêu xiêu thuyền!

      Xóa
    8. Sì tinh cũng rất là phiền
      Chưa đã cái bụng - Cơn nghiền chưa phê.

      Xóa
  6. Ra vườn thấy đọt khoai lang
    Cả cây lẫn củ ta mang về nhà
    Củ thì vùi bếp tro hồng
    Cây thì ta trồng chăm bón cho xanh!......
    ĐỪNG LO KHOAI HÉO NỮA NHÉ........hi .. hiiiiii....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mưa hái đọt khoia lang
      Mưa cắt dây, đào củ
      Còn bông hoa héo rũ
      Nát thân vùi đất nâu!

      Xóa
    2. Hãy ví mình là cây
      Có cả hoa lẫn củ
      Hết mùa hoa héo rũ
      Hoa kết trái ngọt lành
      Nét đẹp của tuổi xanh
      Đâu chỉ màu hoa thắm!...
      ............................

      Xóa
    3. Hoa khoai không kết trái
      Chỉ nở để mà tàn
      Tàn rồi ắt sẽ tan
      Cả một đời vô vị!
      Hi hi...

      Xóa
  7. Hoa nào rồi cũng tàn thôi
    "Hoa thường héo, cỏ thường tươi" lẽ thường
    Khoai lang luống dọc, bò ngang
    Dâng đời lá, củ... từ ngàn xưa nay
    Đóa hoa tím nở trong ngày
    Khiêm nhường thầm lặng đong đầy yêu thương!...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hoa khoai tím nhạt mong manh
      Không ong, không bướm vây quanh thật buồn!
      Một mình dãi nắng dầm sương
      Nở hay tàn, chẳng vấn vương ai nào!

      Xóa
  8. Hoa khoai có giống giai điệu ngọt ngào của bài hát này không chị ơi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hi...Lộc Vừng trốn biệt ở đâu lâu thế? Xóm mình buồn quá vì thiếu vắng mấy em đấy.

      Xóa
  9. Em hỏi: Truyện ngắn anh đã viết đến đâu
    Anh trả lời: Nấu cơm; bắc nồi lúc nào có cơm lúc đó
    Anh đang say sưa với mối tình dang dở
    Chưng cất men tình cho say khướt tháng ngày sau
    Hi hi hi.
    Còn về bài thơ CHÚT THÔI anh không nhìn ra NT đứng ở góc nào? anh có cảm tưởng của ai đó chứ không phải của tác giả G K; một con người sâu sắc, tinh nghịch, dí dỏm... và nụ cười không bao giờ tắt trên môi.
    Cái gì quá đều không tốt kể cả đức tính khiêm tốn, khiêm nhường. Bởi như vậy sẽ rơi vào tình trạng: Muốn bẻ cong chân lý bằng cách nâng nó lên trên mức bình thường.
    Hì khô khan quá NT nhỉ, ai lại thế bao giờ em nhỉ.
    Sang thăm NT và chúc em khỏe và vui tươi như ngày đầu chúng ta quen nhau.
    Thân ái: Hải Thăng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bắc nồi lúc nào có cơm lúc đó! Coi khéo cái nồi cơm "truyện ngắn" quên cắm điện hoặc cắm rồi quên bật công tắc!
      CHÚT TÔI có em đứng trong góc khuất tâm hồn đấy thôi. Anh đừng quên lời giao ước hồi yahoo là về blog spot để cùng viết, cùng trao đổi góp ý đấy nhé. Vì lời giao ước ấy mà em từ Hồng Kong theo anh về đây, đúng không?
      Chúc anh sớm cho ra đời đứa con tinh thần tiếp theo như dự định.

      Xóa

    2. Viết truyện ngắn cần phải có thời gian dài, thư thái và cần đầu tư đọc nhiều; mà anh thì lại không có các điều kiện ấy. Một anh bạn có xem truyện của anh viết họ động viên chỉ cần sửa đôi chút là in được. Nhưng anh cứ nghi hoặc thế nào ấy. Có lẽ anh cần thời gian tĩnh tâm cho thư thái mới viết được em ạ.
      Anh sẽ cố gắng đến cuối năm 2015 sẽ in ra được (Hì ! Nếu không ở NXB Quốc gia thì NXB "Tại gia" đã sao em nhỉ?).
      Anh vẫn nhớ lời giao ước với em; những cái gì thuộc lĩnh vực "Lực bất tòng tâm" của anh thì em thứ lỗi cho anh nhé.
      Sao em lại viết: Vì lời giao ước ấy mà em từ Hồng Kong theo anh về đây, đúng không? - Anh hãi lắm cái câu này, bởi anh là cháu nhiều đời của Kỵ Kỵ Tào tháo đấy em ơi! Vui thật đấy NT nhỉ?
      Cho anh tạm phơi bày tâm can thế này:
      Thực tình anh đãng trí hay quên
      Nhưng ngại nhờ em bởi rất phiền
      Giao ước ngày xưa - Khập khiễng quá
      Múa rìu mắt thợ - Có mà điên./.
      (Mà anh thì lại rất sợ bị điên)
      Anh rất thực lòng, mong em thông cảm!
      Anh cám ơn em, chúc em luôn vui và thành đạt.

      Xóa
    3. Ghi chú: 4 câu thơ trúc trắc ở nhận xét trên của anh là trêu đùa, chọc tức nhà văn cho vui thôi. Anh còn nhớ rất rõ đã có lần anh nói với em: Viết truyện ngắn khó hơn làm thơ nhiều đó nhé! Em không tự ái và nhẹ nhàng với anh như trên là tài đấy.

      Xóa
    4. Anh Hải Thăng kính mến!
      Thực lòng, em mong anh chỉ coi em là một nhà giáo thôi anh nhé. Và em thấy thế có vẻ dễ chịu hơn. Em cũng như anh vậy thôi, chúng ta chỉ là những người có chút lòng say mê văn chương, Không trường lớp, không bằng cấp, mình cứ viết ra những gì mình cảm thấy cần viết. Và việc trao đổi học hỏi ở nhau là điều cần thiết mà anh. Em bảo em từ Hồng Kong theo anh về đây không đúng sao? Khi em đang lang thang bên đó, anh bảo về blog spot đi, nó cũng có nhiều tiện ích không thua yahoo đâu. Lại nhớ lời giao ước sẽ cùng anh trao đổi về việc viết truyện ngắn khi yahoo chuẩn bị đóng cửa tại Việt Nam, thế là em theo anh về! He he...
      Ngoài đời, em có những người bạn rất quí ở tuổi xưa nay hiếm, họ là thầy cô của em ngày trước, giờ mỗi khi giao lưu, mặc dù em gọ thầy, cô và xưng em, nhưng họ lại xưng hô thân mật với em bằng tên hoặc "mình" và NT. Khi nói chuyện văn chương, khoảng cách về tuổi tác không còn ý nghĩa. Em thích được nói chuyện với những người bạn lớn tuổi như vậy bởi qua họ, em học được sự điềm tĩnh, chín chắn, sâu sắc, chân tình và không bao giờ huyênh hoang. Và những người bạn lớn tuổi ấy cũng rất thích nói chuyện với em. Bạn lớn tuổi nhất của em hiện nay là một thầy giáo đã 96 tuổi. Mỗi lần trường mời đến giao lưu nhân ngày 20/11, thầy bảo: "Mình đến đây cốt để được nói chuyện với NT thôi."
      Kể ra như thế để anh Hải Thăng đừng băn khoăn .
      Viết truyện quả thật rất cần sự trải nghiệm cuộc sống (điều này thì anh có thừa), còn thời gian thì chỉ có khi nào mấy thiên thần bé bỏng của ông ngủ rồi, ông sẽ tính tâm trước bàn phím! Em cũng chẳng có thời gian, hầu hết lao vào dạy, cả chủ nhật. Em chỉ rảnh đúng sáng thứ 7 để dọn dẹp, lau chùi nhà cửa thôi. Đêm còn bài soạn, đủ thứ hồ sơ trời ơi đất hỡi, rồi kèm cho con học.Nhưng hứng lên thì thức khuya mà viết, vừa viết vừa ngủ mơ cũng nên. He he...
      Có người bảo, truyện là cơm, thơ là rượu. Thơ được chiết xuất những tinh túy từ truyện nên nó hấp dẫn hơn, dễ làm người ta say hơn. Vậy nên nếu không có thời gian nấu cơm, anh hãy nấu rượu đi nhé. He he...

      Xóa
    5. "Có người bảo, truyện là cơm, thơ là rượu..." đây là lần thứ hai NT nói với mình. Hai lần nói với hai tâm trạng khác nhau:
      - Lần một mang tính tâm sự, về tâm lý hơi ấm ức với người viết... hí hí liệu có đúng không???????
      - Lần này nói ra với tâm lý thấy thoải mái hơn, hài hước hơn và như pha chút gì nhỉ? à nhớ ra rồi khích tướng chi đây.
      Mình đã nói với NT là làm thơ dễ hơn bởi: Chỉ cần có cảm hứng là có thơ. Làm thơ không tốn thời gian , sửa thơ thì tốn, rất tốn thời gian mới thành. Nhưng có khi sửa không khéo lại vứt mới gay.
      Mình chỉ nói đến đoạn này thôi, nếu nó ứng với câu: "Vậy nên nếu không có thời gian nấu cơm, anh hãy nấu rượu đi nhé. He he..." thì NT chớ có ngạc nhiên.
      (Xin lỗi các bạn đoc blog HƯƠNG NGÀN tôi định thôi rồi, nhưng NT kích mạnh quá đành có đôi lời thanh minh)
      Chúc NT luôn vui và thành đạt

      Xóa
    6. Hì hì...khích thế mà im được mới tài!
      Nấu rượu rồi còn nhấm nháp. Nhấm nháp rồi còn bận say. Mà thông thường, say rượu thì cơm ế. Đúng không anh Hải Thăng?

      Xóa
  10. . Chỉ là khiêm tốn mà thôi
    Lắm kẻ khóc có kẻ cười mơ trăng
    .Biết bao người ước cung Hằng
    Với ngày tao ngộ tháng năm xuân vườn .
    .
    Một lần khiêm tốn =bốn lần tự kiêu !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trần Minh Lê tưởng thế thôi
      Có ai khóc, có ai cười gì đâu?
      Hết mưa lại nắng dãi dầu
      Ước làm thằng Cuội để vào cung trăng!

      "Khiêm tốn bao nhiêu cũng chưa đủ, tự kiêu một chút đã là thừa!"
      Cảm ơn TML sang chơi.

      Xóa
  11. "Chỉ là một đóa khoai lang"
    Mà sao em để bao chàng ngẩn ngơ?
    Tranh nhau để xếp hàng chờ
    Bông khoai lang đó bây giờ ở đâu?
    Thương em lại thấy lòng đau
    Giá như ... ta ở bên nhau suốt đời!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có gì một đóa khoai lang
      Không hương, ong bướm chẳng màng lượn quanh.
      Ở đâu ư? Trả lời anh:
      " Hoa đã héo quắt, nằm im trên vồng!"

      Xóa
  12. Hừm...
    Hừm...
    Một bên ví Hoa khoai lang
    Một bên khoe có củ khoai lang thật vừa
    Khít khìn khịt chẳng dư thừa !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hoa khoai mềm mại
      Được ở trên vồng
      Củ khoai cứng còng
      Phải đâm xuống đất!
      Hơ...hơ...

      Xóa
  13. Hoa khoai xâu chuỗi vành khuyên
    Thành vòng nguyệt quế ngự trên đỉnh đầu
    Nhụy hoa mềm mại tình sâu
    Xập xòe cánh bướm tím màu thủy chung!... Hiii...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hoa khoai mềm oặt thế kia
      Làm sao xâu chuỗi để mà đội lên.
      Thôi thôi một chút phận hèn
      Chẳng mơ nguyệt quế, chẳng bền tình chung!

      Xóa
  14. Thương bông hoa héo, hoa tàn
    Thương thay một kiếp hồng nhan lỡ đường...
    Nhưng thương chỉ biết rằng thương
    "Giúp" thì không nỡ, mà "vương" tội người...
    Đóa khoai lang giữa đất trời
    Một mình bươn trải cùng đời đi lên.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lỡ đường răng được người ơi
      Khỏe chân cứ bước, mặc trời nắng mưa!

      Xóa
  15. Đóa khoai lang héo quắt là sẽ có một củ khoai lang to hình thành!

    Trả lờiXóa