Mời bạn cùng chia sẻ với blog HƯƠNG NGÀN của Nhật Thành.

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

TRỞ LẠI



TRỞ LẠI
Thực ra nói trở lại thì cũng không đúng, vì tôi cũng chưa chia tay khỏi thế giới blog hẳn hoi, dù trong ý định ban đầu là sẽ nghỉ một thời gian rồi đóng cửa luôn. Nhưng người ta nhiều khi định rồi lại không thực hiện được. Số là thế này:
Tôi đăng bài  BLOG ƠI LÀ BLOG được mấy ngày thì ông chồng cũ bỗng dưng gọi điện và bảo: “Em à, dù anh sống trong ngôi nhà mới, đầy đủ tiện nghi mới, với cô vợ mới nhưng lòng anh vẫn nhớ như in những ngày xưa cũ, trong ngôi nhà cũ, với cô vợ cũ yêu dấu một thời.” Nghe chừng đó thôi mà lòng tôi trào lên niềm hạnh phúc ngọt ngào…
Thế rồi tôi khấp khởi mừng thầm, tôi lơ mơ hi vọng, tôi thấp thỏm đợi chờ. Ừ nhỉ, người ta bảo “Tình cũ không rủ cũng đến” huống hồ đây lại là “chồng cũ”. Biết đâu!
  Tôi thôi cái ý định lang thang nơi cuối chân trời tìm nửa kia và neo hồn mình lại nơi bến cũ. Mong sao…
  Thời gian cứ nặng nề trôi…Mùa đông lạnh lắm, lòng tôi cứ tê tái dần đi, trái tim chợt rung lên trong chốc lát rồi tắt lịm…Nhưng nó đâu chịu ngủ yên? Nó lại thoi thóp, lại đập dồn, lại làm cho lí trí tôi ngu muội. Tôi chợt nghĩ: “ Tình cũ không rủ không đến, hay mình hãy thử rủ xem?” Nhưng cái “tôi” thứ hai tỉnh táo hơn lại can ngăn: “Không được! Giờ mình đã là kẻ thứ ba rồi mà. Kẻ thứ ba trong hôn nhân sẽ không bao giờ được dư luận xã hội ủng hộ, cho dù với lí do nào chăng nữa. Mình lại là một cô giáo!”
 Hồi đó, khi vợ mới của chồng tôi đang là kẻ thứ ba, nhiều người đã động viên tôi: “ Vợ là địch, bồ là ta, chiến sự xảy ra chắc chắn hắn ta sẽ về với địch!” Thế mà cuối cùng, khi chiến sự căng thẳng, chồng tôi về phe “ta” để lại “địch”  bơ vơ! Hơ…hơ…
  Tôi thật là kẻ thiếu bản lĩnh. Chính vì thế mà tôi thầm cảm phục em Châu Thanh Thủy (blog Mụ Phù Thủy). Em cừ lắm! Em sẵn sàng vứt bỏ đôi dày chật làm đau chân mình, đi chân trần thách thức với đời! Em vẫn sống ngạo nghễ, sống và sáng tạo, sống và luôn làm mới bản thân mình! Phải thế chứ! Vậy sao tôi lại ủy mị, yếu mềm nuôi mãi trong tim một bóng hình không còn là của mình nữa nhỉ? Tồi!
 Vâng, và giờ tôi sẽ trở lại với thế giới blog, sẽ lại tiếp tục chia sẻ những câu chuyện mà tôi đã góp nhặt giữa nhân tình thế thái.
 
CHUYỆN TỪ MỘT BÀI VĂN
(Truyện ngắn của Nhật Thành)
  Chồng vở còn khá cao. Ngày  mai đã  đến tiết  trả  bài “Đêm nay chắc phải thức khuya lắm đây”- Tôi nghĩ vậy và pha một li cà phê thật đặc.
   Tiếng ti-vi của nhà hàng xóm đã tắt. Đêm khuya thanh vắng, chỉ còn nghe tiếng côn trùng nỉ non. Có lúc như thầm thì trò chuyện. Có lúc như oán trách giận hờn. Có lúc như sướt mướt khóc than. Mỉm cười một mình, tôi thầm nghĩ: “ Thật thiệt thòi cho ai không được thức khuya để lắng nghe âm điệu cuộc sống quanh ta.”
    Chồng vở còn khoảng dăm cuốn. Tôi lại cúi xuống , trò chuyện cùng các em qua những bài văn.Chữ xiên, chữ thẳng, có chữ nhỏ li ti như đàn kiến riệng, có chữ to như một lũ ốc sên...Tuy vậy, cũng có nhiều em viết chữ thật đẹp: tròn trịa, đều đặn và ngay ngắn.
        Với đề bài: Em hãy viết thư cho một người thân của mình, đọc bài làm của các em,  nhiều khi tôi phì cười một mình vì những dòng tâm sự hồn nhiên, ngộ nghĩnh , đáng yêu của tuổi thơ. Dạy văn vất vả thật, nhưng nó có cái thú vị thế đấy!
   Cuốn vở cuối cùng là của trò Nguyễn Hồng Sương, một em học sinh mà tôi đã ấn tượng ngay từ ngày đầu bước vào nhận lớp. Với đôi mắt to, đen lay láy dưới hàng lông mi rậm, cong vút, em làm cho người đối diện không thể chỉ nhìn lướt qua mà không dừng lại.Gương mặt già dặn hơn nhiều so với cái tuổi mười một của em. Vào lớp sáu, nhiều em rụt rè, bỡ ngỡ vì lạ thầy và chưa quen với phương pháp học vừa nghe, vừa ghi chép. Còn Sương, em tỏ ra rất tự tin. Chả thế mà mặc dù cùng tuổi, các bạn trong lớp cứ một chị Sương, hai chị Sương. Và Sương cũng xưng “ chị” gọi “em” tự nhiên thế. Ở bài viết trước với đề bài: Một câu chuyện khó quên, em đã làm tôi sửng sốt vì một giọng văn già dặn, giàu chất triết lí. Nếu không phải là bài làm tại lớp và nếu không chứng kiến em ngồi viết một mạch năm trang giấy thì chắc tôi đã đặt một dấu hỏi thật lớn ở cuối bài.
   Bài viết này, các em làm ở nhà rồi đến nộp. Trước mắt tôi là những dòng chữ ngay ngắn, đều tăm tắp. Đọc xong bài văn của em, nước mắt tôi ướt nhoè trang vở. Tôi thẫn thờ bước ra ngoài sân. Trăng muộn đang lặng lẽ rắc những ánh sáng bàng bạc, yếu ớt xuống trần gian. Một tiếng chim non mơ ngủ giật mình gọi mẹ. Rồi tất cả lại chìm vào trong sâu thẳm của đêm. Khi nhân gian chìm trong giấc ngủ, có lẽ cái giàu – nghèo, sướng -  khổ, sang – hèn nó không bị phơi bày lộ liễu, nhức nhối như giữa ban ngày. Âu đó cũng là sự an ủi của ông trời dành cho những người nghèo khổ.
   Tôi  trở vào, đọc lại một lần nữa bài viết của em.


Quỳ Hợp, ngày ... tháng ....năm…

Mẹ yêu quý của con !
     Hôm nay là ngày chủ nhật, ngồi một  mình trong căn nhà nhỏ đơn sơ của hai mẹ con mình mà lòng con thấy buồn và trống vắng. Con cũng chẳng hiểu vì sao. Hay tại làn mưa bụi bay bay đang giăng mắc khắp cành cây, ngọn cỏ? Hay cái se lạnh của tiết trời mùa thu đang mơn man trên làn da con?Nhưng mẹ ơi, điều mà con cảm nhận một cách rõ ràng nhất là con thương mẹ vô cùng.  Chủ nhật, nhà hàng xóm quây quần bên nhau hưởng ngày nghỉ cuối tuần vui vẻ. Còn mẹ, ngày nào cũng như ngày nào, trên chiếc xe cà tàng chưa một lần sạch hết bùn đất, nào rượu, nào rau, dưa, thịt, cá...treo trước, cột sau vào tận bản xa. Mẹ bảo: “ Có đi xa như thế mới kiềm thêm chút ít cho con học hành, đỡ tủi thân với bè bạn”. Con hiểu điều đó nên đã quen dần với những chủ nhật cô đơn.
   Hôm nay, con rất muốn tâm sự cùng mẹ, nhưng chỉ biết mượn trang giấy này gửi gắm nỗi niềm cùng với mẹ yêu.
  Mẹ ơi, đến bây giờ, khi đã là một học sinh lớp sáu,con đã là một cô bé mười một tuổi, con mới không bắt mẹ gọi bố về. Bởi con biết, điều đó mẹ không bao giờ làm được.
  Năm lên ba tuổi, con còn nhớ lần mẹ đưa con đi chơi công viên, con thét lên khi thấy một con sâu đang ngo ngoe đưới đất. Mẹ bồng con tránh đi chỗ khác. Nhưng con vẫn sợ vì nghĩ con sâu ấy có thể sẽ bò đến chỗ hai mẹ con mình. Rồi sau đó, cô bé có bím tóc xinh xinh trông thấy. Cũng giống như con, bạn ấy khóc thét vì sợ hãi. Người bố đã không ngần ngại lấy chiếc que, dí con sẫu xuống hòn đá, nó chết còng queo.
  Đêm ấy, về đến nhà, con nằng nặc đòi mẹ phải gọi bố về, vì chỉ có bố, với bản lĩnh của người đàn ông, mới đủ can đảm trừ tận gốc những mối đe doạ làm con sợ hãi. Mẹ ôm con vào lòng, dỗ con ngủ ngoan rồi ngày mai mẹ gọi bố về. Con nghe tiếng thở dài của mẹ và chìm vào giấc ngủ.
  Năm lên sáu tuổi, ngày đầu tiên con vào lớp Một, mẹ lai con đến trường bằng chiếc xe đạp cũ. Xung quanh, nhiều bạn được cả bố và mẹ chở bằng xe máy. Con chẳng so bì xe đạp hay xe máy đâu, nhưng con thấy tủi. Bạn con ngồi giữa, phía sau là vòng tay mẹ dịu dàng, còn phía trước, bố vững vàng tay lái. Còn con, mẹ cứ dặn đi dặn lại: “ Phải ôm chặt mẹ, nghe chưa?”. Thỉnh thoảng, mẹ lại lái bằng một tay, còn tay kia quờ ra sau kiểm tra con ngồi có chắc chắn không. Mẹ che cho con phía trước, ai bảo vệ con ở phía sau?
  Tối đó, con lại giận mẹ. Con bảo: “ Sao mẹ hứa nhiều lần rồi mà chẳng gọi bố về cho con?”. Mẹ lại thở dài. Hình như mẹ khóc. Lúc lâu sau, mẹ nói như người có lỗi: “ Mẹ làm khổ con, mẹ biết. Nhưng số phận mẹ con mình chắc trời bắt tội, con ơi! Mẹ sẽ cố gắng để con đỡ thiệt thòi, nhưng mẹ xin con đừng nhắc đến chuyện gọi bố.” Con chẳng hiểu hết những lời mẹ nói, song nhìn khuôn mặt đau buồn của mẹ, con không nỡ giận lâu.
   Vâng, giờ thì con đã hiểu, qua lời người lớn, rằng bố đã bỏ mẹ ra đi khi con đang là một giọt máu mới thành hình trong bụng mẹ. Mẹ và bố chưa phải là vợ chồng. Con trở thành đứa con hoang....
  Mẹ ơi! Đã bao đêm con khóc thầm vì tủi thân nhưng không muốn mẹ lại buồn thêm nữa. Giờ đây, con xin hứa, con sẽ chứng tỏ cho mọi người thấy, không có bố, con vẫn vững vàng. Mẹ con ta sẽ tiếp thêm cho nhau nghị lực để sống đàng hoàng, mẹ nhé!
                                                       Con gái yêu của mẹ

                                                            Nguyễn Hồng Sương.
    Trong giường, cu Mít dang hai tay, hai chân thật thoải mái. Gương mặt trông thánh thiện làm sao! Tôi khẽ khàng nằm xuống bên con. Lại một đêm khó ngủ.
   Tôi quyết định dành buổi sáng chủ nhật đến chơi nhà Sương.  Lần theo địa chỉ  trong sổ điểm lớp, hỏi thăm đường mãi, tôi đã vào đến nơi. Đang ngó nghiêng tìm nhà, bỗng cánh cổng đồ sộ bật mở. Từ trong, chiếc xe hơi bóng loáng trôi ra.
-         Khoan, em lại quên mang điện thoại rồi, chờ tí đã.
   Người phụ nữ sang trọng trong bộ váy cực kì khêu gợi bước ra khỏi xe. Tôi chỉ kịp nhìn thấy từ phía sau, một mái tóc uốn búp cầu kì, vàng óng. Mùi nước hoa đắt tiền, mùi son phấn loại xịn phảng phất, quyến rũ. Trong xe còn lại hai bố con. Tôi đoán thế bởi họ giống nhau như đúc. Thằng bé độ chín mười tuổi, nhõng nhẽo nằm vào lòng bố:
 - Còn sớm, sao bố không để con ngủ chút nữa? Con chẳng thiết ăn đâu. Tuần nào cũng cháo bồ câu, chán chết!
- Này ông tướng - người bố bóp nhẹ vào mũi cậu bé – hơn tám giờ rồi đấy. Thôi, để bố xin ý kiến mẹ, hôm nay ta đi chỗ nào có món là lạ một chút.
 Tôi rụt rè ngó vào:
-         Làm ơn cho hỏi, nhà chị Xoan ở đâu nhỉ?
Thằng bé ngó ra:
-         Phải cô Xoan có chị Sương không?
  Tôi chưa kịp trả lời thì ông bố đã hất hàm:
-         Cái nhà nhỏ đằng kia kìa !
Tôi cảm ơn rồi dắt xe đi. Vừa lúc người phụ nữ ra tới xe.
-         Bố con vừa nói chuyện với ai phải không?
-         Một khách tìm nhà con Xoan - tiếng người đàn ông - chắc là đến hỏi nợ.
  Chiếc xe trôi êm ru, để lại phía sau làn bụi mỏng tang.
    Đẩy nhẹ cánh cổng ọp ẹp, tôi dắt xe vào nhà Sương. Một ngôi nhà nhỏ nằm khuất sau hàng nhãn. Cảm giác thật dễ chịu: đường ngõ, sân nhà sạch bong. Trước sân, một bồn hoa nho nhỏ nhưng thật xinh: hoa đồng tiền, hoa hồng, hoa thược dược... khẽ lay nhẹ trong làn gió thoảng. Im ắng. Tôi phân vân: “ Cửa mở toang thế này mà người đi đâu?”. Bỗng nghe loạt xoạt phía sau nhà.
-         Sương ơi!- vừa gọi, tôi vừa bước ra.
Sương đang lúi húi nhổ cỏ trong luống rau cải, nghe tiếng gọi, em ngẩng lên, mắt tròn xoe:
-         Ôi cô! Sao cô biết nhà em ở đây ạ?
-         Nhà em ở dưới mũi cô đây này -  tôi cười - mẹ đâu em?
-         Mẹ em đi hàng từ lúc bốn giờ sáng cơ cô ạ. Mời cô vào nhà xơi nước.
Ngôi nhà hai gian đơn sơ đố đạc nhưng thật gọn gàng, ngăn nắp. Em bưng cốc nước lọc, lễ phép:
 - Em mời cô uống nước. Nhà hai mẹ con chỉ dùng nước sôi thôi cô ạ.
- Hôm nào mẹ cũng đi hàng sớm thế ư? Trưa mẹ có về không?
- Dạ, cứ bốn giờ sáng mẹ thức em dậy học bài là mẹ đi, tận bốn giờ chiều mẹ mới về.
- Như vậy mọi việc nhà em phải làm hết?
Em cười bẽn lẽn:
- Việc nhà cũng có gì đâu cô. Sáng ra quét tước dọn dẹp nhà cửa, tưới rau, cho  gà ăn. Trưa về đã có phần cơm mẹ cất cho từ sáng, em chỉ việc nấu canh là được. Chiều học bài xong, quét dọn, chuẩn bị bữa tối. Mẹ về tắm rửa, giặt đồ xong thì hai mẹ con ăn cơm.
 Tôi se lòng, chợt nghĩ đến cậu bé lúc nãy. Hơn tám giờ đi ăn sáng cùng bố mẹ còn õng ẹo kêu buồn ngủ.
- Này Sương, cái nhà bốn tầng bên kia đường là nhà ai đấy? Họ làm gì mà giàu ghê nhỉ? Lúc nãy, họ đã chỉ nhà em cho cô đấy.
- Nhà chú Hùng, cô Mi đó cô ạ. Chú ấy làm ở trạm điện.Giàu là nhờ cô Mi. Cô ấy làm cán bộ gì bên bảo hiểm ấy, có cổ phần ở mấy xưởng đá đấy.
-         Sao mới tí tuổi đầu mà em biết rành rọt thế ?
Em cười :
- Thằng Bi con cô chú ấy vẫn hay sang đây chơi. Nó chỉ thua em có một tuổi thôi nhưng đánh răng còn phải bắt bố mẹ lấy kem cho. Ở nhà thì õng ẹo lắm, nhưng sang đây em sai được khối việc.Nó nghe chuyện người lớn rồi mách với em.
  Rời nhà em, tôi thấy nhẹ lòng. «Đúng, em sẽ vững vàng, em sẽ cùng mẹ đàng hoàng mà sống. Gian nan tôi luyện con người. ». Nhưng dù sao, tôi vẫn muốn em được gặp bố. Bởi tình phụ tử cũng vô cùng thiêng liêng. Biết đâu, ở một nơi nào đó, bố em cũng khao khát được nhìn và ôm ấp đứa con đầu lòng, kết quả tình yêu của mình ?
   Khi em xin phép nghỉ học vì mẹ bị ốm, tôi đã đến thăm. Xoan mới khoảng ngoài ba mươi. Dù nắng mưa, sương gió phũ phàng tàn phá nhan sắc người phụ nữ không thương tiếc, nhưng ở Xoan vẫn toát lên vẻ đẹp đắm thắm, mặn mà. Đôi mắt tròn, to, không đen láy như mắt con gái nhưng hàng lông mi cũng rậm và cong như thế. Dù lúc đầu còn ngại ngùng, khách sáo nhưng mấy ngày sau, khi thấy cô giáo và con gái mình thân thiết, ríu rít chuyện trò, Xoan cởi mở hẳn và không ngại tâm sự với tôi chuyện đời tư của mình.
- Em yêu anh ấy trong suốt ba năm học Cao đẳng Sư phạm.Còn anh ấy,  thi hai năm đại học chỉ lẹt đẹt được bảy, tám điểm, đành làm đơn xin học trung cấp cơ điện. Cả hai đứa dự định khi em ra trường sẽ thưa chuyện với người lớn và tổ chức đám cưới. Thế rồi, khi anh ấy đang chơi dài vì không xin được việc làm,em lại thất nghiệp vì không đủ « cơ số » theo yêu cầu nên đành ngậm ngùi để người khác  chiếm chỗ .
      Đùng một cái, anh ấy tuyên bố chia tay. Nước mắt  cạn vơi, bao đêm gối ướt đầm. Em quyết định nuôi con một mình. Đứa trẻ có tội tình chi ? Lúc đó, nó mới chỉ là một giọt máu mới thành hình trong cơ thể em.Vả lại, em cứ nuôi hi vọng, em sinh con, anh ấy sẽ vì giọt máu của mình mà hồi tâm chuyển ý.  Bố mẹ em xấu hổ với xóm giềng, chuyển về quê sau khi đã nghỉ hưu non và  mua cho em căn nhà này. Đêm em chuyển dạ cũng là lúc anh ấy vui đêm tân hôn với người phụ nữ khác.
  Tôi tò mò :
- Thế từ lúc sinh bé Sương đến nay, anh ta không biết là em đã có con sao ?
- Biết chứ chị. Khi nghe em nói đã có thai, anh ấy lạnh lùng : «  Việc làm chưa có, sinh con ra nuôi bằng cám lợn à ? ». Giờ gặp em, anh ta dửng dưng như người xa lạ. Cái uy của vợ anh ta lớn quá. Nào xin việc làm cho chồng, nào xây nhà, mua xe...Người ta bảo, anh ta chẳng khác nào « chuột sa chĩnh gạo » , cứ thế mà hưởng giàu sang phú quí.
- Có thể vì sợ vợ, anh ta dửng dưng với em, nhưng với con, nếu có điều kiện gặp, chị tin chắc anh ta vẫn muốn bù đắp cho nó chứ ? Vì dù sao, đó cũng là giọt máu của mình.
  Xoan lắc đầu, miệng cười méo dệch, nét mặt đầy đau khổ :
-         Chị nhầm rồi. Anh ta đã có đứa con trai. Quý còn hơn vàng.
-         Nhưng bé Sương giỏi giang thế, xinh thế...
Xoan nhìn thẳng vào mắt tôi, giận dữ :
- Chị tưởng anh ta chưa gặp con bé sao ? Chị có biết nhà anh ta ở đâu không ? Chính là ngôi nhà bốn tầng bên kia đường đấy. Nghe con bé bảo, chị đã hỏi anh ta nhà em ở đâu đấy thôi.
                                                                                                



39 nhận xét:

  1. CHÚC MỪNG NGƯỜI TRỞ LẠI...
    CỨ VÔ TƯ MÀ SỐNG. CỨ SỐNG THẬT VÔ TƯ... MỌI CHUYỆN CỨ TỪ TỪ.. CŨNG ĐẾN HỒI PHÂN GIẢI ... hiiiiiiiiii..........

    Trả lờiXóa
  2. Chúc mừng em đã trở về
    Dù chưa chọn được "nửa kia" của mình
    Chân trần, gai góc coi khinh
    Vượt lên tìm lấy người tình xứng đôi!...

    Chúc em ngày mới khỏe vui, nhiều tốt đẹp và an lành nhé!...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhà anh kín cổng cao tường
      Thép gai nhức mắt khó đường lại qua
      Ước gi em hóa tò vò
      Tha đất làm tổ trong nhà của anh!

      Xóa
  3. Nhiệt liệt chào mừng NT trở lại với BLOGSPOT!
    Nhiệt liệt!
    Nhiệt liệt!
    Nhiệt liệt!
    Đả đảo bọn đàn ông bội bạc!
    Đả đảo!
    Đả đảo!
    Đả đảo!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vui mừng đón chào bạn tới thăm!
      Đón chào!
      Đónn chào!
      Đón chào!
      Cuộc sống tự do muôn năm!
      Muôn năm!
      muôn năm!
      muôn năm!

      Xóa
  4. Chúc mừng chị đã trở lại!. Đọc entry chị viết, thoạt đầu cảm thấy hài hước, nhưng rồi ngẫm nghĩ lại chị viết bằng một nụ cười nửa miệng!. Chao ôi, hết còm thêm được nữa rồi. Hẹn chị entry sau nha!. Thân! Rất quý chị!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhật Ánh à, chị cười toét miệng đấy chứ! Mọi cái hãy nhìn bằng sự hài hước sẽ nhẹ đi rất nhiều em ạ.

      Xóa
  5. Vui quá đi thôi NT ơi!
    Lại thêm bạn hữu để vui chơi
    Cùng hỏi han nhau chiều, trưa, sớm
    Cùng chúc cho nhau những nụ cười./.
    Sang anh ăn chả rươi nhé!
    Khi đi nhớ mang 10 kg quýt để lấy vỏ làm gia vị chế biến nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cũng vì thèm món chả rươi
      Mà em trở lại vui cười đấy thôi!
      Móng tay em cắt mất rồi
      Vỏ quýt dày thế chịu trời anh ơi!

      Xóa
    2. Sang đọc bài món chả rươi anh mới đăng nhé.

      Xóa
  6. Thế rồi anh ấy trở lại chứ? Hồi hộp quá ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Điều đó không xẩy ra đâu, anh giáo ơi!

      Xóa
  7. Đọc đi đọc lại....và vẫn muốn đọc nữa..

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị à, không chồng thật khổ, có chồng chắc gì đã sướng, phải không nhỉ?

      Xóa
  8. Truyện ngắn của NT viết chặt khít đầu, khít đuôi không một chỗ thò thụt... Nhìn chung truyện ngắn: CHUYỆN TỪ MỘT BÀI VĂN vuông chằn chặn.
    Cám ơn NT.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cá trong bể quá đói, Nt chịu khó cho nó ăn và nghía chúng thấy vui lắm đấy

      Xóa
    2. Tại anh Thọ Trường bảo sang chăm mà bỏ đói thế đấy chứ.

      Xóa
  9. Mừng em viết truyện thật hay
    Sẵn sàng vứt bỏ đôi dày chật chân
    Đi tìm "nửa mới" kết thân
    Dựng xây hạnh phúc tròn phần ước mơ...

    Chúc em ngày Chủ nhật mới khỏe vui, thêm nhiều yêu thương và mọi sự an lành nhé!...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nửa cũ vứt mình chỏng chơ
      Nửa mới chưa có bây giờ tính sao?

      Xóa
  10. Em rất vui khi chị trở lại.
    Em cũng mới... trở lại!

    Trả lờiXóa
  11. Sự trở lại với blog và chuyện một bài tập làm văn là một nghị lực lớn đáng khâm phục Nhật Thành ạ
    Chúc em an vui tiếp với trang blog và những suy nghĩ của minh

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn những lời động viên quý báu của anh. Em sẽ cố gắng ạ

      Xóa
  12. Chị ạ! Em đọc rất kĩ bài này, nhất là phần trên. Em muốn nói với chị nhiều lắm nhưng chắc không đủ chữ cho phần nhận xét. Em đành tóm gọn lại thế này thôi. Biết bao nhiều lần chồng cũ xin em tha thứ, bảy năm sau li hôn vẫn còn xin. Nhưng em đã quyết, em không thay đổi. Em cũng không hề phải làm bộ làm tịch hay nén mình gì. Sau li hôn, không thiếu người đàn ông đến với em, nhưng em từ chối tất cả. Em xác định cả cuộc đời em là Din Lu. Em có thể mất chồng, mất người yêu nhưng không thể mất con được. Vả lại, cuộc sống độc thân cũng như một cơ hội để thử thách bản lĩnh, để làm những điều mình thích vậy. Chị mạnh mẽ lên chị nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị sẽ mạnh mẽ, Thủy ạ. Điều đó chị đã gửi gắm trong truyện ngắn CHUYỆN TỪ MỘT BÀI VĂN đấy thôi.Cảm ơn em thật nhiều!

      Xóa
  13. người ta hay nói: "lá rụng về cội", mình thực lòng nói thế, nếu có gì phiền thì mong bạn bỏ qua cho nhé.

    Trả lờiXóa
  14. Chúc mừng dì đã trở lại và hi vọng sẽ lợi hại hơn xưa dì ạ.

    P/S:Cháu đã khóc khi đọc bài văn trên.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Viết văn mà kiếm được giọt nước mắt của độc giả là hạnh phúc lắm. Cảm ơn cháu.

      Xóa
  15. Em cháu nay đã trở lại rồi
    Hãy cầm lấy bút khoắng đi thôi
    Bõ công bạn log luôn hâm mộ
    Anh chú cũng chờ mỏi mắt trôi./.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cháu nguôi quên chuyện cũ rồi
      Chỉ còn giận dai nữa mà thôi
      Anh chú có thương thì hãy đọc
      Rồi cùng em cháu luận bàn chơi!

      Xóa
  16. chào mừng em trở lại...anh HAI rất vui vì sự xuất hiện của em.
    đọc xong bài viết mà thấy mắt mình bỗng dưng cay cay. anh tìm thấy có 2 sự thân quen
    !, hình như bài viết này là 1 bài củ từ yhoo em đăng lại
    2, anh tìm thấy hình ảnh của cô bé. ôi sao na ná hoàn cảnh của mình từ thuở còn thơ..dẫu sao thì cô bé ấy vẫn còn có mẹ,đc sống bên mẹ,còn HAI thì kg, không có cả một cái tên, cái tên bây giờ cũng chỉ là tên mượn cũng giống như tên HAI LÚA, mà em gọi bây giờ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bài này là từ hồi yahoo, em đăng lại anh à.
      Em đã từng đọc rất nhiều lần hồi ức của anh Hai, một tuổi thơ cơ cực và buồn khổ nhiều, nhưng từ đó, ngời sáng một tâm hồn trong sáng, thánh thiện. Giờ cuộc sống anh Hai như thế là tuyệt vời rồi. Chúc anh Hai luôn vui và hạnh phúc bên chị Lúa nhé.

      Xóa
  17. HAI mang câu hò tặng lại cho em nhé!
    ***
    Nhật Thành Hồ21:45 Ngày 17 tháng 12 năm 2013

    Ơ...hò...
    Anh Hai em thiệt đa ơ... tài
    Viết văn đã giỏi (mà) bắt vần này lại càng ơ...siêu...
    Nghe anh hò hát đã ơ...nhiều
    Đố anh em hò kiểu miền nào đây...ơ...anh?
    Trả lời

    Hai Lúa22:34 Ngày 17 tháng 12 năm 2013

    HÒ Ơ...Ớ...
    ANH HAI...cũng chửa đi nhiều
    chỉ từ xứ QUÃNG đi vào miền nam
    câu hò cô giáo tặng anh
    nghe sao giống quá đất lành...miền trung
    nếu như không phải cũng đừng
    cười anh HAI nhé ơ..hò...
    HÒ...Ơ...Ớ...
    đừng cười HAI nhé...đoán lung tung ...vậy mà.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hò ơ....
      Anh Hai quả thiệt thông minh
      Nghe cách hò mà đoán được ơ...mà đoán được rành rành chẳng ơ....sai.
      Anh Hai quả thật ( mà) anh ơ....Hai
      Em xin bái phục ( mà) cái tài của ơ...anh!

      Xóa
  18. Chúc em ngày mới luôn khỏe vui và có thêm nhiều tác phẩm hay nữa nhé!...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạo này chẳng viết được gì anh ơi. Chấm bài mù cả mắt rồi!
      Chúc anh luôn vui vẻ và hạnh phúc!

      Xóa
  19. Đọc chuyện ngắn trên , lão thấy em viết khá hay . Có nhân vật thật và câu chuyện thật ngoài đời ,có hư cấu , có bố cục chặt và có điểm nhấn cho kịch tính, có sự nhẹ nhàng cho một thông điệp gửi đến người đọc...
    ...Lão vào mạng muộn vì cuối năm hơi lu bu. Lướt qua blog thấy em ghé thăm như ngầm báo đã ...đốt bỏ quyết định xa blog , nên lão tò mò vào xem thử. Ngac nhiên vì câu chuyện có lá thư đề ...Qùy Hợp - Nơi mà cách đây hơn một tháng trước , lão có đọc và mang về blog mình bài bình thơ của cô giáo Lương thị Vân Anh - PTTH Qùy Hơp 2 với bài bình "lệch nhịp" khá hay. Ngoài cái hay , còn có sự mến mộ là...dân quê choa nữa đấy. Lão gửi em đường link này vào đọc bài bình trên của cô Vân Anh - http://tan262.blogspot.com/2013/09/lech-nhip-tiec-minh-tuoi-chang-con-xanh.html#more

    Trả lờiXóa