Mời bạn cùng chia sẻ với blog HƯƠNG NGÀN của Nhật Thành.

Thứ Hai, 8 tháng 9, 2014

CON ĐÃ LỚN?

   Hồi hai con bé tí xíu, mẹ nằm giữa, hai chị em hai bên, thích thú gối đầu lên tay mẹ để nghe kể chuyện. Câu chuyện hai chị em thích nhất là HAI CHÚ GẤU THAM ĂN, cứ đến chi tiết “Hai chú gấu con thèm nhỏ dãi vẫn hếch mõm lên xem phần nào to hơn, phần nào nhỏ hơn” là hai chị em lại cười rinh rích. Mẹ bảo: “ Đấy, chị em trong nhà không tin nhau, giành giật miếng ăn với nhau thì tất kẻ ngoài sẽ lợi dụng.” Đứa nào cũng bảo: “Con biết rồi!”
Con biết rồi, vậy mà mỗi khi có cái bánh hay một thứ hoa quả gì cần chia là y như sẽ xẩy ra “nội chiến”. Hai chị em săm soi từng li, từng tí xem của mình có ít hơn không. Mẹ bảo, hay mẹ mua cái cân tiểu li về mà cân?
 Năm nào trung thu mẹ cũng mua bánh ga-tô cho hai chị em. Không chỉ vì đó là thứ bánh hai con thích ăn mà còn là thứ bánh lấy ngay tại cơ sở sản xuất đáng tin cậy. Mẹ không cần phải băn khoăn như khi mua một chiếc bánh trung thu. Có thể nhân nó bị mốc? Có thể  thứ mỡ beo béo ấy làm từ những thùng mỡ động vật thối người ta nói trên ti vi?
  Và năm nào cũng vậy, hai chị em lại bò ra mà đo, mà xịch qua xịch lại lưỡi dao trước khi cắt vì sợ…không bằng nhau. Mặc dù sau đó ăn không hết! Chẳng biết đến bao giờ  hai con mới thành người lớn!
   Năm nay mẹ tuyên bố: “ Chị lên cấp ba rồi, vậy là chỉ còn em được ăn trung thu thôi.” Chị lẳng lặng lau chùi hai cái đèn lồng, lắp pin vào cái của em, còn của mình thì cất vào hộp đồ chơi như cất vào một góc kỉ niệm tuổi thơ.
  Nhưng chị mới “người lớn” có một nửa thôi, nửa còn lại vẫn …thèm ăn bánh ga tô! Chiếc bánh được đặt ngay ngắn, mẹ thấy chị cắt một phần to, một phần nhỏ. “Năm nay cho chị ăn ké của em với nhé?” Chị xoay phần to sang cho em. “ Chị ăn phần này đi, em đang còn được ăn năm năm nữa mà!” Em lại xoay phần to về bên chị. Nhìn cảnh ấy, mẹ vui lắm, nhưng vẻ  mặt mẹ thật nghiêm: “ Thế là hai con đã thành người lớn thật rồi. Năm sau mẹ không mua quà trung thu nữa!” Con trai ngước nhìn mẹ, nũng nịu: “Không, con chưa lớn đâu.” “Thế bao giờ con trai mẹ lớn nhỉ?”
  Khi mẹ trầy trật đóng chiếc đinh lên tường, chiếc đinh văng đâu mất, chỉ có búa đóng vào tay thâm tím, mẹ ước: “Giá như con trai mẹ đã lớn!”
 Khi mẹ loay hoay vặn con ốc rỉ sét, ốc không xoay, chỉ người mẹ xoay bốn phía, mẹ thở dài: “Giá như con trai mẹ đã lớn!”
 Khi dây phơi quần áo bị đứt, mẹ kéo toát mồ hôi mà sợi dây vẫn chùng, mẹ  thầm mong: “Giá như con trai mẹ đã lớn!”
  Khi cần củi đun nồi thuốc, mẹ gồng mình giơ chiếc búa  nặng chình chịch, phang xuống. Búa cắm phập vào đất, khúc củi vẫn  nằm tênh hênh, mẹ chép miệng: “Giá như con trai mẹ đã lớn!”
   Khi đường điện bỗng dưng bị chập, lửa bốc cháy rừng rực, mẹ hốt hoảng chẳng biết làm gì, nước mắt lưng tròng: “Giá như con trai mẹ đã lớn!”
   Trung thu, mẹ không chúc gì hai con cả, mẹ làm mấy câu thơ tự nói với mình:
        Mẹ  -  đất nâu suốt một đời lấm láp
        Con -  cây xanh trong nắng ấm bật mầm.
        Cây nhờ đất mỗi ngày thêm tươi tốt
         Đất lặng thầm chờ đợi một bóng râm!






                                       
                
    


34 nhận xét:

  1. Chị lại được tem vàng zùi nè! Hai nhóc nhà em hồi nhỏ đúng không? Đẹp quá, ngộ nghĩnh quá! Nhận tem đã. Comén tiếp sau nha

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tặng tiếp một tem nữa cho chị, chị cho vào bộ sưu tập nha.

      Xóa
  2. Anh tặng các cháu bánh Trung Thu và chúc các cháu đón Trăng Rằm tháng Tám vui vẻ đầm ấm bên gia đình nhé!
    http://www.phapluat24h.vn/upload/2013/08/09/banh-trung-thu.jpg
    http://lh6.googleusercontent.com/-gL1dWLywF-E/Ug8TQtQYsgI/AAAAAAAAaCo/C4VwRp76BPU/s640/1.jpg

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bác nhà thơ, nhưng hai cháu không thích bánh trung thu đâu bác ạ.

      Xóa
  3. Đẻ giỏi. Con gái cũng xinh, con trai cũng xinh.
    Lại còn hợp câu ca nữa chứ: "ruộng sâu trâu nái không bằng con gái đầu lòng".
    Chỉ hơi chê một chút là đẻ hơi muộn. Liệu đến lúc mẹ về hưu, đàn con này đã trưởng thành cả chưa ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cứ đến 18 tuổi là em gả chồng cho nó để cho người ta nuôi học đại học anh ạ.

      Xóa
    2. Định gả chồng sớm cho con để bù cho cái khoản "đẻ muộn" của mình chứ gì ? Không "khôn lỏi" như thế được đâu "nhà hai" ạ. Có điều anh tin là TẤM LÒNG NGƯỜI MẸ sẽ tìm được cách nuôi con trong bất cứ hoàn cảnh nào.

      Xóa
  4. Những dòng đầy ao ước . Lại nhớ 2 câu của nhà thơ Nguyễn thi Mai.
    ... Em đây vất vả mưu sinh
    Nuôi con bến thực , nuôi mình bến mơ...
    Tấm lòng của người phụ nữ đầy nhân ái và đức tính hy sinh.
    Lão viết chủ đề này từ hồi yahoo - chia sẻ với em .
    http://tan262.blogspot.com/2013/01/ben-tho-1137-2-thg-12-2011-ca-nhan-124.html#more

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhiều khi quá mệt mỏi lão ạ. Những lúc đó, em không dám thèm cao sang như lão: một bờ vai...để tựa. Em chỉ muốn có người để nói dăm ba câu chuyện tầm phào cho vui thôi.
      Bài bên nhà lão em đọc hết rồi, có những bài đọc nhiều lần. Riêng bài này em đã đọc bốn lượt, nó giống như liều thuốc an thần vậy đó lão. Giữa cuộc đời này, những người đàn ông hiểu thấu để cảm thông được cho chị em như thế không nhiều lắm.

      Xóa
  5. Mèo con nay đã thành mèo nhớ
    Cu Tý hin chổng bông không che đậy cái "xấu xa"
    Nay đã biết nhường nhịn nhau quà
    Làm mẹ Nhật Thành phổng phao hai cánh mũi
    .
    Nhật Thành ơi, em hãy sẵn sàng cho cuộc chiến mới
    Hết phải chăm con rồi - Đến chăm đến cháu đó nghe em
    Cứ vui đi, rất vui đi
    Bởi nhiều người không có đứng chết thèm.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh đã nhớ những bài cũ của em.
      Cố gắng chăm con thôi, cháu thì có bố mẹ nó chứ. Anh cứ bận cháu mọn như thế thì làm sao mà viết văn được?

      Xóa
    2. Về lý thuyết là vậy.
      Khi áp dụng cần có những giải pháp phù hợp với hoàn cảnh thực tế chứ em.
      Nó giống mình - Sự nghiệp bất thành đạt - Mình phải chuộc lỗi em ạ!

      Xóa
    3. Phải nói thế này: Hồi đang chức đang quyền mình có lỗi với bà ấy vì mải chiều...nhân viên. Giờ về hưu thì phải tỏ ra ngoan để bà không nhắc chuyện cũ.

      Xóa
    4. Chán cho Nhật Thành lắm, chả hiểu gì về anh cả. Cả đời công tác của anh tuyền mặc đồng phục và đội nón sơn đen, tay xách giáo dài thôi em ạ!
      Đoc hết MEN THƠ em sẽ hiểu anh hơn.

      Xóa
    5. Đang nóng lòng chờ MEN THƠ nhưng vẫn chưa thấy anh à.

      Xóa
  6. Thơ mẹ tăng con hay quá!
    Con đã lớn rồi, nhưng lớn đủ để hiểu mấy câu thơ này thì chưa đâu! Chắc phải 30 năm nữa mới hiểu cho đầy, cho đủ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừ thì mẹ viết tâm sự với mẹ thôi em. Khi nó hiểu ra chắc mẹ cũng không còn.
      Chờ bài mới của em nhé OM.

      Xóa
  7. Mẹ khéo dạy từ thuở các con còn bé tý ty bằng những câu chuyện kể và những lời khuyên kèm theo, nên các con lớn hơn một chút đã biết nhường nhau. Nay,Mẹ lại dạy tiếp bằng mấy câu thơ sâu xa ý nghĩa. Có thể giờ các con chưa hiểu hết ngay nhưng nó sẽ là hành trang để các con càng ngày càng thấu hiểu tấm lòng người Mẹ và trách nhiệm người con để các con sống tốt đẹp hơn, hiếu thuận hơn.
    Đúng là lòng mẹ cho những đứa con thơ không gì có thể so sánh nổi.
    Chị ST thích mấy câu thơ này em ạ
    Mẹ - đất nâu suốt một đời lấm láp
    Con - cây xanh trong nắng ấm bật mầm.
    Cây nhờ đất mỗi ngày thêm tươi tốt
    Đất lặng thầm chờ đợi một bóng râm!
    Con gái và con trai em đều khôi ngô tuấn tú lắm. Chúc mừng mẹ con NT một mùa trung thu vui vẻ, đầm ấm và tràn đầy yêu thương nha

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hì...cố gắng để được dự kỉ niệm 1 năm ngày cưới của con như chị đó. Chắc lúc đó em sẽ đọc bốn câu thơ này cho vợ chồng nó nghe, nếu em còn đủ sức để đọc.

      Xóa
    2. Không biết trong đời thực em thế nào, nhưng nhìn qua ảnh thì anh thấy em chẳng có chút "đất nâu", "lấm láp" nào cả. Em phải "như trứng gà bóc" mới đúng. Còn cái "đất nâu", "lấm láp" ấy đích thị là của chị Thu. Vì thế mà anh hơi thắc mắc không biết là cái câu thơ ấy em tả ai ?

      Xóa
    3. Cho dù là trắng hay nâu
      Không có ánh sáng...một màu cả thôi!
      He he...

      Xóa
    4. Mùa hè đi bãi biển chơi
      Thì nâu với trắng sẽ phơi ra ngoài
      Bầy giờ còn dấu được ai ?

      Xóa
    5. Mùa hè đi biển mà ...phơi
      Thì nâu tất tật đi rồi hỡi anh!

      Xóa
    6. Nếu không phân biệt rõ rành
      Mập mờ như thế là anh dễ nhầm ?

      Xóa
  8. Mẹ - đất nâu suốt một đời lấm láp
    Con - cây xanh trong nắng ấm bật mầm.
    Cây nhờ đất mỗi ngày thêm tươi tốt
    Đất lặng thầm chờ đợi một bóng râm!

    Đến khi nào con hiểu hết tình thương
    và sự hy sinh lớn lao tình mẹ
    con có biết khi nào mẹ vui nhất
    là thấy con có những nụ cười

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn Mưa nối thêm lời
      Nối thêm chia sẻ để đời thêm vui.

      Xóa
  9. Ui, chị cũng kể chuyện "Hai chú gấu tham ăn" hả. Giống em thế.
    Thấy được tâm tư của mẹ khi phải tự mình làm mọi thứ. Khoản nảy thì em đồng cảm trên 100% chị ạ.
    Cũng thấy được niềm hi vọng của mẹ dành cho con, những lời dặn dò thì thầm thật đáng yêu.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chúng thích nghe chuyện đó. Kể giữa chừng mẹ ngủ thì chúng giục.Thuộc làu rồi vẫn thích nghe.
      Dặn thế thôi, nói như Om, 30 năm sau chắc chúng mời hiểu.

      Xóa
  10. Đọc những dòng tâm sự của chị mới thấm thía được nỗi lòng nuôi dạy con khôn lớn ...và mấy câu kết của chị mới tuyệt làm sao :
    Mẹ - đất nâu suốt một đời lấm láp
    Con - cây xanh trong nắng ấm bật mầm.
    Cây nhờ đất mỗi ngày thêm tươi tốt
    Đất lặng thầm chờ đợi một bóng râm!
    một bài viết hay về tình mẫu tử chị à ...chúc chị luôn hạnh phúc bên gia đình chị nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn Thanh Dung. Chị kể cho khuây khỏa ấy mà.
      Em khen thế làm chị nghĩ mình là nhà thơ đấy!

      Xóa
  11. Thích nhất ánh mắt của hai chị em , sáng rực chị ạ!
    Nhìn con thế này mẹ cũng bõ những ngày vất vả . Ku với Ki nhà em cách nhau 7 tuổi, lúc bé em cũng hay đọc truyện cho con nghe , còn bây giờ thì.. lớn cả rồi:)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Con trai em như diễn viên Hàn Quốc ấy.

      Xóa
  12. Yêu hai bé quá chị ạ! Bé Mèo mới hồi nào giờ đã lớn thế rồi sao? Còn cu em thật là phong cách chị ạ! Hạnh phúc thật nhiều chị nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị muộn màng mà. Nhưng thôi, vẫn đủ sức nuôi chúng nên người. Cả hai đứa rất ngoan.

      Xóa